Giả Thiên Kim Xé Nát Kịch Bản, Đổ Đốn Nằm Ưỡn Quá Sướng
Chương 168
“Trì Yếm Lưu nhẫn nhịn thể nhẫn nhịn thêm nữa, liền xách Trì Cạn khỏi phòng bệnh.”
Với chiều cao hơn một mét chín ông , xách cô cứ như xách một con gà con , trực tiếp xách luôn.
Bác sĩ chủ trị lúc ngang qua phòng bệnh thấy Trì Yếm Lưu, mở miệng liền hỏi:
“Trì Thiếu tướng, ngài xách cái phích nước nóng định lấy nước ?
Chuyện cứ để khác làm .”
cách một quãng xa, còn mấy chậu cây cảnh che khuất, hèn chi gã chẳng nhầm cơ chứ.
Trì Cạn đang út xách tay:
?
“Gã mới, lói cái gì thế?”
Trì Cạn dám chắc chắn hỏi .
Trì Yếm Lưu nhịn phụt một tiếng thành tiếng, khuôn mặt lạnh lùng xa cách bỗng chốc liền thêm vài phần ý vị sinh động.
Ông bịt một bên tai Trì Cạn , “ cái gì cả, cháu nhầm .”
“Cháu thấy !
Gã cháu cái phích nước!!”
Trì Cạn sức vùng vẫy mấy cái, “ ơi, thả cháu xuống!
Cháu cho gã nếm thử vài cái nắm đ.ấ.m mới !”
Bác sĩ chủ trị làm mà đỡ nổi một nắm đ.ấ.m cô cơ chứ.
Trì Yếm Lưu vội vàng nhanh chóng xách cô bước trong thang máy.
Trở về đến biệt thự, chim ưng nhỏ và sợi mì vàng nhỏ chui khỏi cái mũ áo khoác Trì Cạn, tò mò trái .
Trì Yếm Lưu phát hiện trong nhà mà chẳng mấy cái r/ác thải đồ ăn nhanh nào cả, cảm thấy kỳ lạ.
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Hai ngày nay cháu ăn uống gì ?”
“ ăn mà .”
Trì Cạn cầm lấy gói mì tôm ăn dở ở bàn, liền đổ thẳng trong miệng.
Thuận tay còn đút cho hai đứa nhỏ ăn một chút.
Tụi nó cũng kén ăn, nhai rôm rốp rôm rốp ăn đến ngon lành.
Trì Yếm Lưu hỏi:
“ trong nhà r/ác?”
Trì Cạn:
“Cháu ngoài ăn mà .”
“Chẳng với cháu bên ngoài nguy hiểm ?”
“ ơi, chuyện cháu dĩ nhiên nha, cháu đeo khẩu trang đàng hoàng mà, còn tìm cơ hội kiếm chút tiền nữa chứ.”
Trì Yếm Lưu sững sờ một chập, bỗng nhiên nhớ việc ông quên đưa sinh hoạt phí cho cô.
cô tiền, đặt đồ ăn ngoài cũng .
“Xin cháu, sơ suất quá.”
Trì Yếm Lưu rút ví tiền , lấy một xấp tiền mặt dày cộm đưa cho cô, “Cháu cầm lấy , cứ tùy tiện mà tiêu xài.”
Trì Cạn dùng cả hai tay đón lấy, sờ độ dày xấp tiền mặt, đôi mắt liền sáng lấp lánh, “ ơi, quả thực một !”
Trì Yếm Lưu bật , cái tiếng gọi cô so với xem thiết hơn nhiều đấy.
Xem một đứa trẻ hám tiền nhỏ .
“ , cháu còn trưởng thành mà, dựa cái gì để kiếm tiền thế?”
“Cái ạ, chủ yếu dựa năng lực tổ chức ngôn ngữ mỹ cháu, cộng thêm nghệ thuật hành vi đường phố siêu cao nữa, nên mới kiếm chút tiền lẻ phố thôi mà~”
Trì Yếm Lưu gật đầu, xem vẽ tranh đường phố, hoặc ca hát biểu diễn .
Cô thể nghĩ biện pháp , thể thấy cái loại phế vật chỉ ăn bám chờ ch/ết.
Trong nhà thể nổi lửa nấu nướng, bữa tối dĩ nhiên gọi đồ ăn bên ngoài về .
Trì Cạn còn hỏi hai đứa nhỏ, “Bình thường tụi mày đều ăn cái gì thế?
Lượng ăn ước chừng bao nhiêu?”
Chim ưng nhỏ giũ giũ lông vũ, “Tụi khi biến nhỏ thì năng lượng cần để duy trì ít, ăn bao nhiêu cũng hết á.”
Sợi mì vàng nhỏ lắc lắc đuôi, “Chị gái ăn cái gì thì ăn cái đó, dĩ nhiên thích ăn trái cây nhất nha.”
Trì Cạn chọc chọc cái bụng mềm như bông nó, “Ăn trái cây mà cũng thể căng phồng lên đến mức , thật bản lĩnh nha mày.”
“Hắc hắc~”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/gia-thien-kim-xe-nat-kich-ban-do-don-nam-uon-qua-suong/chuong-168.html.]
Xác định hai đứa tụi nó ăn cái vẹo gì cũng , sở thích đặc biệt nào cả, Trì Cạn xoạt xoạt đặt đơn hàng.
Trì Yếm Lưu thấy cô cứ sáp một chỗ với hai con thú cưng , lầm bầm lầu bầu cái gì đó, trong lòng sinh sự nghi ngờ.
Cô đang chuyện với tụi nó ?
Bạn thể thích: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
còn tự hỏi tự trả lời như thế nữa chứ.
Ông để tâm chuyện cho lắm, tranh thủ thời gian đợi đồ ăn ngoài tới, liền lên lầu xử lý một công việc.
Mã Lệ gửi tin nhắn cho ông :
“Trì Thiếu tướng, chúng phát hiện mấy đoạn video như thế mạng, cảm thấy nên đưa cho ngài xem qua một chút… Thiển Thiển.”
Trì Cạn ?
Trì Yếm Lưu ấn mở video .
khi xem xong, ông rơi sự trầm mặc.
Cái cô bé đeo mũ khẩu trang kín mít, mặt bày một cái bát để xin ăn , Trì Cạn thì còn thể ai nữa chứ?
Đây chính cái nghệ thuật hành vi mà cô đấy hả?
xin ăn đường phố??
Trì Yếm Lưu đen mặt bước khỏi thư phòng.
lầu, Trì Cạn đang dẫn theo hai đứa nhỏ xem kênh dưỡng sinh.
“Kiến thức dưỡng sinh nhỏ:
Mắt khô rát đau đớn, ăn vài quả chuối tiêu thể giảm nhẹ, đây bởi vì lượng kali trong chuối tiêu thể…”
“Thực vận động buổi chiều tà thì càng thêm khỏe mạnh hơn, bởi vì sáng sớm độ nhớt m/áu tương đối cao, sẽ làm tăng nguy cơ hình thành cục m/áu đông…”
“ dày kiến nghị nên uống hồng , phái nữ thì thích hợp uống hoa, thể sơ giải can uất, lý khí điều kinh…”
Trì Cạn ghi chép nhanh như bay, bất kể dùng tới , cứ ghi ước chừng bằng với học .
lúc , đồ ăn ngoài tới nơi.
Trì Cạn cửa nhận đồ ăn ngoài, mới đặt xuống trong phòng ăn thì liền thấy Trì Yếm Lưu bước tới.
“ út, bận xong ?
thể khai tiệc ạ!”
Trì Yếm Lưu lạnh:
“ út cháu chẳng biến thành thực vật nhiều năm liệt giường ?”
Động tác bẻ đũa Trì Cạn bỗng chốc cứng đờ , điên cuồng chớp chớp mắt.
Chuyện gì thế ?
út chuyện chứ?
kẻ nào làm rò rỉ phong thanh ngoài ?!
“ ơi, cứ cháu ngụy biện …”
Trì Yếm Lưu mỉm :
“Ai dạy cháu ngoài xin ăn hả?
Hửm?”
“ ơi, cháu cũng vì cuộc sống bức ép tới đường cùng thôi mà, nếu như trong túi cháu mà vài đồng bạc cắc, thì thể vứt bỏ lòng tự tôn và thể diện để mà đường bán nghệ xin ăn cơ chứ!”
Trì Cạn vẻ mặt đầy sự bất đắc dĩ ép buộc.
“Hơn nữa , cái ngành xin ăn mà, nước sâu lắm luôn đấy!
Phía thì đồng nghiệp quấy phá, phía thì kẻ kiếm chuyện, cháu xin ăn cũng dễ dàng gì cơ chứ!”
cô như , quả thực thấy đau lòng, kẻ thấy rơi lệ.
Điều kiện tiên quyết Trì Yếm Lưu từng xem qua mấy cái đoạn video kìa.
Hai ngày cô xin ăn , ăn bao nhiêu thứ hả?
Buffet hải sản năm trăm tệ một vị ăn đến no căng bụng, tiệm bánh ngọt ăn thanh toán tiền, hàng quán ven đường cũng tiêu tốn ít nữa chứ…
Để mà chỗ nào dễ dàng, thì cái dày cô dễ dàng nhất, suýt chút nữa căng nổ .
điều nguyên nhân bắt việc cô xin ăn ở chỗ ông , nên cũng chẳng gì đáng để nữa cả.
Trì Yếm Lưu:
“ tiền nữa thì tự lên phòng mở két sắt mà lấy, mật mã sáu .”
Trì Cạn vẻ mặt đầy sự cảm động, “ ơi, quả thực còn thiết hơn cả cha ruột cháu nữa đấy!”
“…
Đại khả bất tất.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.