Giá Phải Trả Cho Lòng Tham
Điện thoại tôi vang lên một tiếng “ting”.
Thông báo trừ phí ETC.
Xe đang đỗ ở bãi giữ xe Bệnh viện Phụ sản, phí 25 tệ.
Nhưng lúc đó tôi đang công tác nước ngoài.
Chìa khóa xe nằm trong tay chồng tôi.
Ngay sau đó anh ta nhắn WeChat:
“Vợ à, anh cho mẹ mượn xe đi chợ.”
Tôi mở ứng dụng, bật lại bản ghi từ camera hành trình trên cloud.
Ghế phụ có một người phụ nữ đang xoa bụng.
Giọng cô ta đầy vẻ tính toán:
“Xe này giảm xóc kém quá. Sau này đưa đón em bé chắc phải đổi sang xe lớn hơn.”
Chồng tôi đáp, dịu dàng đến mức khiến người ta buồn nôn:
“Đổi. Bán căn học khu của Kiều Mạn đi, anh mua cho em chiếc G.”
Tôi bật cười.
Căn hộ đó tôi mua toàn bộ bằng tiền của mình trước hôn nhân.
Giấy tờ đứng tên bố tôi.
Thật thú vị.
Anh ta lấy xe của tôi đi nuôi bồ đang mang thai,
còn tính bán cả nhà tôi để mua G cho người khác?
Ừm.
Cứ để anh ta mơ tiếp đi.
Còn tôi…
sẽ cho anh ta tỉnh lại bằng một cách thật đẹp.
Chưa có bình luận nào.