Dục Vọng
Chương 3: Khi Cơn Nghiện Bắt Đầu
DỤC VỌNG
Tác giả: Mr.Bin
Chương 3: Khi Cơn Nghiện Bắt Đầu
Lâm bao giờ cho phép bản vướng bận bởi bất kỳ ai. đêm thứ hai với Trịnh Khải, quy tắc cô từng đặt … dường như đang tự tay cô phá bỏ từng mảnh.
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
đàn ông quá nguy hiểm. chỉ vì kỹ năng điên cuồng giường, mà vì ánh mắt cô sâu, lạnh, và như đang soi rọi bí mật trong tâm hồn.
Cô thích thấu. với Trịnh Khải… đôi khi, cô thấy đang mong thấy.
Sáng hôm đó, Trịnh Khải thức dậy trong một trạng thái lạ lẫm nhớ cô.
quen cảm giác . Mỗi cuộc chơi đều chỉ dừng ở thể xác. Lâm một ngoại lệ. Cô khiến cảm thấy kẻ chủ động, mà một con mồi săn ngược.
nhắn tin cho cô:
"Hôm nay rảnh ? mời em bữa tối."
mất gần một tiếng , cô mới phản hồi, chỉ bằng một từ:
"."
Trịnh Khải bật . quen từ chối. Cũng như quen việc phụ nữ bỏ giữa một cuộc chơi đang dở dang.
quyết định nhắn nữa. tối đó, cửa nhà cô. báo . lời mời. Chỉ dục vọng thúc đẩy tới.
Cửa mở. Cô bất ngờ.
“ nghĩ ai, Trịnh tổng? Một cô gái chỉ cần gõ cửa sẵn sàng cởi đồ ?”
bước , ánh mắt đen thẫm như đêm tối.
“, em cần cởi. sẽ làm.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
cho cô thời gian phản kháng, ôm ghì lấy cô, đẩy ngã xuống ghế salon. Môi như con thú điên, chiếm lấy từng phân da thịt.
Cô chống . chỉ một giây , cô vòng tay ôm lấy . Đôi môi họ tìm thấy trong một nụ hôn dài và đẫm lửa. cần sự ngọt ngào. Chỉ ham thuần khiết, mạnh mẽ đến mức run rẩy.
đưa tay kéo bung nút áo sơ mi mỏng manh, để lộ làn da trắng mịn. Bàn tay trượt xuống đùi cô, ngón tay luồn chiếc quần ren đen mỏng. Cô cong theo từng nhịp, khẽ rên lên đầy khêu gợi.
“Dừng ... hôm nay nên...” – giọng cô run nhẹ, cặp đùi khẽ siết lấy eo như một sự mời gọi ngược.
ghé tai cô, thở gấp:
“Em đang run vì sợ, vì ?”
Cô trả lời, ngón tay cào nhẹ lưng , như thúc giục.
gian phòng khách nhanh chóng biến thành nơi trút bỏ lý trí. nhẹ nhàng. Cô cũng cần dịu dàng. Họ lột bỏ quần áo bằng cả những tiếng thở gấp gáp, những vết cắn để vai, và sự va chạm khiến suy nghĩ tan biến.
Cô đùi , tự chiếm thế chủ động. Mái tóc dài đổ xuống như suối, hình cong lên theo từng cú thúc sâu. Trịnh Khải cô, siết eo cô chặt hơn mỗi khi cô lướt lên – xuống như thể khiến phát điên.
Tiếng rên cô ngày càng rõ ràng. Đầu cô ngửa , cơ thể rung lên trong cơn khoái cảm thể kiểm soát.
Khi tất cả kết thúc, cô gục đầu lên vai , thở vẫn định.
Xem thêm: Khúc Tử Trúc Năm Ấy (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Trịnh Khải giữ cô trong vòng tay, đầu tiên… cảm thấy cần rời ngay cuộc ái ân.
“Chúng đang bước điều gì đó… nguy hiểm.” – nhỏ, giọng khàn.
Cô mỉm , áp môi lên xương quai xanh .
“, Trịnh Khải. Nguy hiểm... khi dứt .”
Và , cô .
Chưa có bình luận nào cho chương này.