Dục Vọng
Chương 2: Trò Chơi Không Luật Lệ
DỤC VỌNG
Tác giả: Mr.Bin
Chương 2: Trò Chơi Luật Lệ
Trịnh Khải tỉnh dậy giữa mùi hương vani dịu nhẹ còn vương gối. Ánh nắng ban sớm lùa qua rèm cửa, rọi lên tấm lưng trần phụ nữ đang cuộn trong chiếc chăn trắng. Lâm . Cái tên lướt qua trí óc như một làn khói, thật hư.
Cô giống bất kỳ phụ nữ nào từng quen. nũng nịu. dính lấy. để điện thoại. Thậm chí còn để ... một tờ hóa đơn bữa tối với lời nhắn tay bằng mực đỏ:
"Một đêm , đáng giá hơn con tờ giấy ."
nhạt. Lạnh lùng, kiêu ngạo, quyến rũ đến phát điên. từng ai chơi chính sân nhà như .
...
Xem thêm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ba ngày , tại một cuộc đấu thầu dự án truyền thông, cái tên " Media" xuất hiện như một cú nổ nhỏ. Và khi bước phòng họp, cô đó. Đôi chân dài vắt chéo, mái tóc xoăn gợn sóng buông lơi bờ vai trần bao bọc bởi bộ vest trắng ôm sát, gợi cảm mà vẫn quyền lực.
Cô mỉm , ánh thách thức:
“ Trịnh, ngạc nhiên ?”
“ ngạc nhiên. thú vị thật.”
Kể từ hôm đó, giữa hai như bước một trò chơi tên, quy tắc. mời cô ăn tối. Cô từ chối. gửi hoa. Cô gửi trả… kèm theo một bao cao su bóc.
Đêm thứ hai, họ gặp tại một sự kiện giới truyền thông. Lâm uống rượu. Trịnh Khải thì cô như thể xé toạc lớp váy satin đen mỏng manh ngay tại chỗ.
Cô , áp môi lên ly martini:
“ kiểu đó, sợ khác nghĩ .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
bước tới, thì thầm tai cô, giọng trầm như rót mật:
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn, truyện cực cập nhật chương mới.
“Đêm nay em sẽ . giường khách sạn, mà chính ngôi nhà .”
Căn penthouse Trịnh Khải tầng 49, hướng sông Sài Gòn lấp lánh ánh đèn. khóa cửa, ngay lập tức ép cô tường.
“ … trả tiền cho em.” – siết nhẹ eo cô.
Lâm , đôi mắt nửa trêu đùa, nửa thách thức.
“ dễ .”
siết chặt hai cổ tay cô, giữ chặt đỉnh đầu. Môi trượt dọc theo cổ cô, gặm nhẹ lên làn da trắng như tuyết.
Tiếng rên cô nhỏ, đủ để thiêu cháy lý trí .
Váy cô rơi xuống sàn như một lời đầu hàng. Tay khám phá cơ thể cô một cách thô bạo mà vẫn đầy mê hoặc. Cô cong , cắn môi để bật âm thanh quá lớn. càng cố kiềm chế, càng làm cô bật vì sung sướng.
Trịnh Khải nhấc bổng cô lên, đẩy mạnh chiếc sofa da mềm mại. Cô rên rỉ, đầu ngả , đôi mắt ngập tràn lạc thú.
Cơ thể họ hòa quyện trong thở gấp gáp, tiếng da thịt va chạm vang vọng giữa gian sang trọng. Bản giao hưởng dục vọng còn trò chơi nữa mà sự giải phóng.
Khi tất cả lắng xuống, cô thật lâu.
“Chúng đang quá xa… em vẻ dừng .”
Cô xoay , vòng tay ôm lấy từ phía , giọng mơ màng:
“Trò chơi chỉ mới bắt đầu, Trịnh tổng …”
Chưa có bình luận nào cho chương này.