Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1446: Sinh Cho Anh Một Đứa Con Trai
Cảm nhận bàn tay thô ráp ông đang âu yếm vuốt ve nắm tay ửng đỏ với bao dịu dàng và xót thương, trái tim Bắc Nguyệt Vũ bỗng chốc mềm . ánh đèn vàng mờ ảo, vẻ ngoài điềm tĩnh và nho nhã ông dường như nhuốm màu phong sương những năm tháng cũ. Bà hiểu rằng ông vất vả bôn ba suốt nửa đời .
- thích điểm gì ở cô ả Ái Lôi đó ? - Bắc Nguyệt Vũ cất tiếng hỏi.
Mộ Dung Kiến Thành ngước mắt lên bà.
- Cô trẻ hơn nhiều lắm, còn sở hữu cả nhan sắc lẫn vóc dáng tuyệt mỹ. cô bên cạnh, chẳng sẽ hầu hạ chu đáo và thoải mái hơn ?
Bắc Nguyệt Vũ vươn tay, khẽ kéo trễ dây áo xuống vai.
- kỹ đây . thực sự bỏ ?
Ánh mắt Mộ Dung Kiến Thành dõi theo từng cử chỉ bà. Bỗng nhiên, ông cảm thấy sống mũi nóng bừng, m.á.u mũi thực sự bắt đầu chảy .
Bắc Nguyệt Vũ sững sờ. Bà chỉ vì quá giận mà hành động phần quá khích; bà nào ngờ ông chảy m.á.u mũi đến thế. Bà vội vàng rút vài tờ khăn giấy , áp lên mũi ông.
- ... Đừng làm vẻ như từng thấy sự đời bao giờ nữa, ?
Mộ Dung Kiến Thành từng trải qua bao sóng gió cuộc đời, bao giờ thực sự thấu hiểu thế giới phụ nữ. Đôi tai ông đỏ bừng lên vì ngượng ngùng. Bắc Nguyệt Vũ lau sạch vết m.á.u mũi ông.
- lớn tuổi thế , mà vẫn chẳng cách tự chăm sóc bản chút nào. Nếu thế , chẳng trêu chọc làm gì. xuống nghỉ một lát . lấy khăn cho ...
Bà xoay bước . Mộ Dung Kiến Thành liền bước tới, ôm chặt lấy bà từ phía .
Bắc Nguyệt Vũ khựng . Mộ Dung Kiến Thành ôm bà thật chặt. cõi đời , chỉ duy nhất bà mới dám cằn nhằn ông như thế. Trong lòng bà, ông bao giờ vị quân vương cai trị đất nước, mà chỉ đơn thuần chồng bà. Cơ thể bà ấm áp đến mức ông chẳng nỡ buông tay chút nào.
- Nguyệt Vũ ... - Ông cúi xuống, vùi khuôn mặt tuấn tú hõm cổ bà; khẽ gọi tên bà, ông trao bà một nụ hôn.
Bắc Nguyệt Vũ khẽ cong đôi môi đỏ mọng. Bà xoay , dùng cả hai tay ấn n.g.ự.c ông, đẩy ông ngã xuống chiếc giường êm ái. Mộ Dung Kiến Thành vươn tay ôm lấy thể mềm mại, tựa như xương bà.
- Eo em hết đau ? bắt đầu quậy phá nữa ?
Bắc Nguyệt Vũ nắm lấy bàn tay to lớn ông, đặt lên eo .
- Vẫn đau đấy chứ. Xoa giúp em .
Ánh mắt Mộ Dung Kiến Thành trở nên thâm trầm. Ông lật , đè bà xuống...
...
Nửa giờ . Mộ Dung Kiến Thành lật , lăn sang một bên. Ông vươn đôi cánh tay rắn chắc, kéo thể trơn láng, ướt át Bắc Nguyệt Vũ lòng. thể ông phủ hờ bởi một tấm chăn lụa. Cả hai cơ thể đều dính nhớp và đẫm mồ hôi.
Mộ Dung Kiến Thành tựa đầu giường. ông vẫn còn chìm đắm trong cảm giác lâng lâng như đang bay mây. Cảm giác tựa như ông trẻ hai mươi tuổi, đang ở độ xuân sắc rực rỡ nhất đời . phụ nữ quả thực giống như t.h.u.ố.c phiện ; ông nghiện bà mất .
Mộ Dung Kiến Thành cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng bà. Bắc Nguyệt Vũ ngẩng đầu lên, khuôn mặt ửng hồng, bà khẽ dùng đầu lưỡi trêu đùa với đầu lưỡi ông.
một hồi ân ái, Mộ Dung Kiến Thành mới chịu buông bà , ôm bà chặt hơn nữa. Rốt cuộc thì hai họ làm thế nào mà lăn lên giường nhỉ?
- nãy dùng bao cao su. Em ? - Mộ Dung Kiến Thành chợt nhớ chuyện .
Bắc Nguyệt Vũ lười biếng rúc sâu lồng n.g.ự.c ông.
- Nếu t.h.a.i thì em sẽ sinh thêm cho một đứa nữa. Dù cũng mới chỉ bốn mươi sáu tuổi thôi mà.
Gương mặt vốn tuổi Mộ Dung Kiến Thành bỗng đỏ bừng lên, ông hạ giọng xuống.
- Minh lớn ngần . Đừng để thằng bé hổ với thiên hạ chứ.
- Em làm gì đáng hổ . Em chỉ đang ghen tị thôi mà. Ghen tị vì ở cái tuổi mà vẫn còn sung mãn đến thế. Thậm chí còn thể khiến em m.a.n.g t.h.a.i nữa chứ.
Đừng bỏ lỡ: Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc, truyện cực cập nhật chương mới.
Mộ Dung Kiến Thành cảm thấy những lời lọt tai phết. Ông cúi mắt xuống, hôn nhẹ lên mái tóc Bắc Nguyệt Vũ.
- Nguyệt Vũ , chúng đừng sinh thêm con nữa nhé. tận mắt chứng kiến em vất vả thế nào khi m.a.n.g t.h.a.i Minh . mà cũng thấy xót xa lắm.
ánh mắt chăm chú ông, Bắc Nguyệt Vũ ngẩng đầu ông. Bà vươn tay ôm lấy cổ ông, lật hẳn lên ông.
- thôi, Mộ Dung Kiến Thành. nhắc chuyện cũ với em đấy ư? Rằng kể từ khi em m.a.n.g t.h.a.i Minh, em còn cho chạm nữa ?
Mộ Dung Kiến Thành vội vàng dùng lụa bọc lấy bà, sợ bà nhiễm lạnh.
- thế.
Bắc Nguyệt Vũ nhào tới ôm lấy ông, giọng điệu ngọt ngào.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/co-thieu-gia-xin--nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1446-sinh-cho--mot-dua-con-trai.html.]
- chúng sẽ bù đắp nhé.
ư? Liệu ông còn tương lai nữa ?
Mộ Dung Kiến Thành nghĩ đến tình trạng cơ thể hiện tại chính .
- thế? - Thấy ông đang thất thần, Bắc Nguyệt Vũ vươn tay chọc nhẹ n.g.ự.c ông.
- nãy chúng ngủ cùng , còn ngủ ngon nữa chứ. Đừng với em vẫn ly hôn đấy nhé?
Mộ Dung Kiến Thành ôm chặt lấy bà, ước gì thể nghiền bà sâu trong lồng n.g.ự.c .
- Chúng sẽ rời xa nữa. Sẽ bao giờ rời xa nữa.
Bắc Nguyệt Vũ vui vẻ ôm lấy cổ ông, ngẩng đầu lên trao ông một nụ hôn.
- tặng em một phần thưởng.
Mộ Dung Kiến Thành kéo chăn trùm cao lên, cả hai cùng ẩn bên trong, mật cọ xát ... lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên, kèm theo giọng một thuộc hạ vọng từ bên ngoài.
- Bệ hạ.
Tấm chăn vén sang một bên, để lộ khuôn mặt ửng hồng Bắc Nguyệt Vũ. Bà vươn tay đẩy nhẹ đàn ông.
- Chồng , đang tìm đấy.
Mộ Dung Kiến Thành miễn cưỡng ngẩng đầu lên. Bất cứ ai quấy rầy một khoảnh khắc như thế cũng đều sẽ cảm thấy vui. Bắc Nguyệt Vũ tủm tỉm, lăn trong chăn và .
- cứ xem rốt cuộc chuyện gì .
Mộ Dung Kiến Thành vươn tay, mặc quần áo chỉnh tề. Dù y phục chút xộc xệch, ngay lập tức ông trở với phong thái điềm tĩnh, uy nghi và tao nhã vốn . Ông bước cửa và mở toang cánh cửa.
- Hoàng thượng, xảy chuyện chẳng lành ạ. Đông Phương Uyển Thanh - kẻ đang giam trong ngục - khác cướp mất. - Thuộc hạ ông khẽ giọng bẩm báo.
Ánh mắt Mộ Dung Kiến Thành chợt trở nên sắc lạnh.
- . sẽ đến ngay đây.
khi đóng cửa , Mộ Dung Kiến Thành về bên giường và đặt một nụ hôn lên trán Bắc Nguyệt Vũ.
- vài việc khẩn cấp cần giải quyết. Em cứ ngủ ngon nhé, đừng chạy ngoài lung tung đấy.
Bắc Nguyệt Vũ bĩu môi tỏ vẻ bất mãn.
- nếu chuyện gì rắc rối, cứ giao hết cho con trai chúng xử lý. Cứ để nó tăng ca, công tác khắp nơi. Còn chúng thì chỉ việc hưởng thụ cuộc sống vui vẻ thôi.
Mộ Dung Kiến Thành kìm mà bật .
- Ý kiến đấy chứ.
Đôi vợ chồng son sớm đến quyết định như . Còn về phía Lục Minh đang ở ngay phòng bên cạnh...
Mộ Dung Kiến Thành vội vã chạy bãi cỏ bên ngoài. Đông Phương Uyển Thanh bắt giữ; bà bệt đất với vẻ mặt vô cùng tiều tụy.
- Viên Minh ?
Mộ Dung Kiến Thành cau mày, thầm nghĩ: "C.h.ế.t thật ." Đây chính kế "điệu hổ ly sơn"! Mục tiêu thực sự Viên Minh chính Bắc Nguyệt Vũ đang ở trong phòng .
- Phong tỏa bộ Bạch Cung ngay lập tức! - Mộ Dung Kiến Thành khẽ giọng hạ lệnh.
lúc , đèn đuốc bỗng bừng sáng, một toán đông đảo ầm ầm kéo tới. Giọng trầm ấm đầy từ tính Lục Minh vang lên.
- Viên Minh, ông thoát . Mau thả ngay!
Mộ Dung Kiến Thành ngước mắt lên và thấy Viên Minh đang bước tới, dẫn theo cả Bắc Nguyệt Vũ. Chỉ mới khoảnh khắc thôi, phụ nữ vẫn còn đang năng nhỏ nhẹ và ân cần với ông, mà chỉ trong chớp mắt rơi tay một kẻ khác. Tính mạng bà đang lâm nguy; ánh mắt Mộ Dung Kiến Thành trở nên lạnh lẽo khi ông trừng mắt Viên Minh đầy u tối.
- Viên Minh, mau thả Nguyệt Vũ ! ân oán gì thì cứ nhắm đây .
Viên Minh phá lên.
Gợi ý siêu phẩm: Mau Xuyên: Sau Khi Trói Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Lên Tận Trời đang nhiều độc giả săn đón.
- Mộ Dung Kiến Thành , ông và vốn em. thực , ông nào rằng kẻ mà căm ghét nhất đời , chính ông đấy!
- Ông luôn vượt trội hơn về mặt, chiếm trọn vinh quang và hào quang. Thuở , khi ông đem lòng yêu Đông Phương Uyển Thanh, sức theo đuổi cô một cách điên cuồng, và rốt cuộc cũng dụ dỗ cô tay . Thế ... ông cứ nhất định gặp gỡ Nguyệt Vũ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.