Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1445: Thanh Thanh Mang Thai
Một tiếng "tách" vang lên, điện trong thư phòng đột ngột tắt ngúm, tầm mắt chìm bóng tối. Chiếc máy in cũng ngừng hoạt động.
- Bệ hạ, mất điện ạ. Tạm thời chúng thể lấy giấy chứng nhận ly hôn . đợi khi điện trở mới lấy . - Một nhân viên lên tiếng báo cáo.
tự dưng mất điện thế ?
Mộ Dung Kiến Thành về phía lính gác ở cửa.
- xem thử rốt cuộc chuyện gì đang xảy .
- , thưa bệ hạ. - lính gác vội chạy về phía cầu d.a.o điện tổng.
Ôi c.h.ế.t, đang tới! Quân Hi Thanh thè chiếc lưỡi nhỏ màu hồng , vẻ mặt lộ rõ sự chột .
Khi lính gác đẩy cầu d.a.o lên, điện sáng trở .
Giờ làm đây?
lúc đó, một bóng cao lớn, tuấn tú xuất hiện từ phía lưng cô. giơ tay lên và... rút phích cầu chì . Trời đất, cách quá đơn giản và thô sơ!
Quân Hi Thanh đầu , bắt gặp một đôi mắt phượng sâu thẳm đầy bí ẩn. Lục Minh đến nơi.
- ở đây?
Lục Minh vươn tay ôm lấy vòng eo thon thả cô, đẩy cô lọt thỏm một góc tường. gian nơi góc tường vô cùng chật hẹp; cơ thể hai lập tức áp sát .
Quân Hi Thanh vươn bàn tay trắng ngần, thon dài , áp chặt lên lồng n.g.ự.c rắn chắc, vạm vỡ . lúc đó, lính gác chạy tới, lầm bầm một .
- cầu chì hỏng thế ? gọi thợ điện đến sửa ngay thôi.
, lính gác chạy mất.
Quân Hi Thanh lập tức đẩy Lục Minh .
- Tổng thống Lục, đó . Giờ thể buông ?
Lục Minh vẫn giữ chặt vòng eo mềm mại cô, khẽ nhéo nhẹ một cái. thở ngập tràn hương thơm thanh xuân từ cơ thể thiếu nữ.
- Thanh Thanh , hôm nay em nhận lời làm bạn đồng hành Mộ Diên Phong, còn chọc giận cả Phong Tư Niên nữa chứ. Nếu em cứ chịu lời như , em nghĩ nên trừng phạt em thế nào đây?
Quân Hi Thanh ngước đôi mắt sáng ngời lên .
- Tổng thống Lục, rốt cuộc làm gì?
khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay cô, Lục Minh nheo mắt , cúi đầu xuống định hôn lên đôi môi đỏ mọng cô. Quân Hi Thanh vội mặt , né tránh nụ hôn đó.
Lục Minh hôn cô, cũng chẳng tỏ vẻ giận dữ. chậm rãi đưa bàn tay nâng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn cô đặt lên đó một nụ hôn nữa.
Quân Hi Thanh bỗng cảm thấy một cơn buồn nôn trào lên, cô vội cúi xuống để nôn thốc nôn tháo. Nhận thấy sự bất thường cô, Lục Minh nhanh chóng đưa bàn tay to lớn vỗ nhẹ hai cái lên lưng cô.
- Em ?
Quân Hi Thanh nôn khan hai tiếng, nước mắt lưng tròng. Gần như ngay lập tức, cô trở nên cảnh giác cao độ. Rốt cuộc cô làm thế ? Mấy ngày gần đây, cô trở nên uể oải, thèm ăn đủ thứ, và giờ còn nôn mửa nữa.
Nhẩm tính , "ngày đèn đỏ" cô trễ mất vài ngày . Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô, đó - cô mang thai.
Thấy cô vẻ đau đớn, Lục Minh khẽ cau mày.
- Để gọi bác sĩ đến khám cho em...
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
kịp dứt câu, Quân Hi Thanh bật dậy và lạnh lùng đẩy .
- Tránh xa , kẻo nôn mất.
Ánh mắt Lục Minh bỗng trở nên lạnh lẽo, ẩn chứa đầy vẻ tàn độc. chằm chằm cô.
- Ý em nụ hôn khiến em nôn ?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/co-thieu-gia-xin--nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1445-thanh-thanh-mang-thai.html.]
Ánh mắt Quân Hi Thanh thậm chí còn lạnh lẽo hơn cả . Cô khẽ nhếch đôi môi mỏng lên đầy vẻ châm biếm.
- Chứ còn gì nữa? Tổng thống Lục , chẳng chút tự trọng nào cả. b.ắ.n trai , còn giả danh khác để cưỡng bức . mất trí nhớ gián tiếp thực sự chữ “vô liêm sỉ” như thế nào ? Giờ đây, hễ thấy mặt thấy buồn nôn!
Lời lẽ cô vô cùng gay gắt, đẩy sự sỉ nhục lên đến đỉnh điểm. Gương mặt vốn dĩ vô cùng tuấn tú Lục Minh lập tức bao phủ bởi một lớp băng giá lạnh lẽo. vài giây chạm mắt, bỏ . Nếu rời ngay lúc , sợ rằng sẽ kìm chế nổi mà bóp cổ cô mất...
Khoảnh khắc rời , Quân Hi Thanh bỗng rã rời, cô khuỵu xuống nền đất, tay chân lạnh ngắt, chẳng còn chút ấm nào. Cô mang thai. Nếu thực sự mang thai, thì cô làm đây?
Ngay lúc , tình cảnh cô vô cùng tồi tệ. Thật chẳng dễ dàng gì để cô thể tìm một chút gian thở từ tay Lục Minh. Nếu cô đang mang thai, chắc chắn sẽ đời nào buông tha cho cô.
Đừng bỏ lỡ: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên, truyện cực cập nhật chương mới.
Cô hiểu rõ những thủ đoạn . hoặc sẽ giam cầm cô, hoặc sẽ dùng cô để ép buộc cô lời. luôn sẵn một chiêu thức phù hợp để đối phó với cô. chắc chắn sẽ giữ đứa con .
Quân Hi Thanh khẽ vươn bàn tay nhỏ nhắn, run rẩy chạm vùng bụng vẫn còn phẳng lì và săn chắc . Cô hề mang thai. Cô thực sự hề m.a.n.g t.h.a.i chút nào! thể tàn nhẫn đến mức khiến cô mang trong cốt nhục chứ? đang hủy hoại cuộc đời cô...
Tại thư phòng. Một thị vệ hoàng gia bước bẩm báo.
- Thưa Quân vương, cầu chì điện hỏng. đến sửa chữa ạ.
Mộ Dung Kiến Thành gật đầu.
- .
Bắc Nguyệt Vũ thấy vẻ sốt ruột ông, chỉ ước thể lập tức nhận tờ giấy ly hôn từ tay ông ngay lúc . Bà thầm siết chặt hai nắm tay. Bà dậy, định bước ngoài. Thế , mắt bà bỗng tối sầm . khi bước hai bước, bà vô tình va góc bàn.
- Hít...
Đau quá.
Bắc Nguyệt Vũ rên lên đau đớn, vội vàng đưa tay ôm lấy ngang hông. Hôm nay quả ngày xui xẻo bà, cứ liên tục gặp thương tích. Ngay cả cái bàn cũng hùa bắt nạt bà.
Bắc Nguyệt Vũ bực bội đá mạnh chiếc bàn. lúc đó, một giọng trầm ấm đầy vẻ quan tâm vang lên bên tai bà.
- Em ? va chỗ nào thế? - Mộ Dung Kiến Thành tới nơi.
Bắc Nguyệt Vũ chẳng buồn để tâm đến ông.
- Chuyện cần bận tâm. nên lo cho tình nhân mới thì hơn!
, Bắc Nguyệt Vũ bỏ , trở về phòng riêng . Trong phòng, Bắc Nguyệt Vũ xuống chiếc giường êm ái, đưa tay cởi bỏ chiếc váy dài đang mặc . Bà cúi xuống , thấy vùng eo sưng tấy lên vì cú va chạm . Vết thương xem khá nghiêm trọng. Đây chắc chắn ngày sinh nhật tồi tệ nhất mà bà từng trải qua.
Bà định tìm chút rượu t.h.u.ố.c để xoa bóp thì cánh cửa bỗng mở toang, một bước . Mộ Dung Kiến Thành bước , tay cầm theo một hộp t.h.u.ố.c cao.
- Cái dành cho em... - Lời ông bỗng khựng đột ngột.
Đôi đồng t.ử sâu thẳm Mộ Dung Kiến Thành co rút dữ dội khi ông thấy phụ nữ đang giường. Bà cởi bỏ chiếc váy dài bên ngoài, để lộ chiếc váy ngắn bó sát mặc bên trong. Làn da trắng nõn mịn màng bà trắng tựa tuyết, những đường nét cơ thể mềm mại, quyến rũ hiện lên đầy mê hoặc. Cảnh tượng khiến ông cảm thấy nóng bừng cả sống mũi.
đàn ông giữ suốt hai mươi sáu năm trời bỗng chốc kích thích mạnh mẽ, suýt chút nữa thì ông chảy m.á.u cam.
Bắc Nguyệt Vũ phản ứng tiên. Thấy ông cứ trân trân , bà giận dữ quát lên.
- đang cái gì đấy? Cút ngoài ngay!
Mộ Dung Kiến Thành thu hồi ánh mắt, ông hề rời . đó, ông bước tới bên giường bà và .
- Hộp t.h.u.ố.c cao dành cho em. Vết thương nặng lắm ? Để xem thử nào.
Chỉ khi tận mắt thấy vết thương, ông mới cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút. Bắc Nguyệt Vũ giật lấy hộp t.h.u.ố.c từ lòng bàn tay ông, ném thẳng khuôn mặt tuấn tú ông một cách đầy dứt khoát.
- cần! Trả cho đấy!
Mộ Dung Kiến Thành mím chặt đôi môi mỏng, thêm lời nào. Bắc Nguyệt Vũ càng lúc càng trở nên giận dữ. Bà bật dậy, tay chân cùng lúc tung những cú đá, đấm, quật tới tấp ông. Mộ Dung Kiến Thành cũng dậy, mặc cho bà đ.á.n.h đập.
- Đừng đ.á.n.h nữa. đau chút nào .
“…”
Chỉ một câu ông cũng đủ khiến bà tức đến c.h.ế.t. Bắc Nguyệt Vũ vẫn tiếp tục tay. Khi cách giữa hai thu hẹp , ánh mắt Mộ Dung Kiến Thành khẽ lướt xuống, dừng vùng da thịt mềm mại bà. Ông vươn tay, dùng vài ngón tay khẽ siết lấy cổ tay bà. nắm tay đang nắm chặt bà, ông thấy nó chuyển sang sắc đỏ ửng.
- Đừng đ.á.n.h nữa. xin . - Ông cất lời xin bằng giọng trầm khàn. Bàn tay rộng lớn ông bao trọn lấy nắm tay nhỏ nhắn, đỏ ửng bà, khẽ vuốt ve vài cái.
Chưa có bình luận nào cho chương này.