Có Điều Suy Nghĩ
Năm thứ ba kết hôn với Chu Tự Ngôn, anh ta bắt mọi người giấu giếm tôi, nuôi một cô gái trẻ trung, mơn mởn ở bên ngoài.
Mọi người xung quanh đều nói, tôi là bạch nguyệt quang của anh ta, là góc mềm yếu nhất trong lòng anh ta.
Nhưng anh ta lại cười nói sau khi uống say:
“Lâm Bích Hàm ấy à, cưới được rồi mới phát hiện, cũng chỉ đến thế mà thôi."
Người đàn ông từng thề thốt năm mười bảy tuổi sẽ yêu tôi cả đời,
Lúc này lại ôm cô gái trẻ tuổi dỗ dành:
“Cô ấy vô vị như vậy, anh đương nhiên yêu em nhất rồi, bảo bối."
Ngày tôi rời đi, mọi thứ vẫn như thường lệ, không ai nhận ra điều gì bất thường.
Người giúp việc mỉm cười hỏi tôi, có phải ra ngoài mua sắm, uống trà không?
Tôi cũng khẽ mỉm cười gật đầu, “Tối nay không cần chuẩn bị bữa tối đâu."
Nghe chàng có lòng khác, kéo rách, đốt cháy đi.
Đốt cháy đi, đứng trước gió mà tung tro.
Chu Tự Ngôn không biết, Lâm Bích Hàm “cũng chỉ đến thế mà thôi" kia là một kẻ vô cùng bướng bỉnh.
Trong từ điển cuộc đời của cô ấy, chưa từng có hai chữ tha thứ.
Chưa có bình luận nào.