Chú Rể Phản Bội Tôi Trong Hôn Lễ, Không Ngờ Người Tôi Gả Càng Cao Không Với Tới
Chương 1059
Trực Tiếp Giơ Tay Vỗ Vài Cái Mặt Đứa Con Trai Khốn Nạn: “ Xem, Ai Đến Thăm Mày ?”
* đủ thường vui, tương lai đáng mong chờ*
giường, hề phản ứng.
khuôn mặt từng quen thuộc, bây giờ tĩnh lặng như c.h.ế.t, trong lòng Lê Diễm cũng đầy cảm khái. Tác dụng duy nhất bác cả khi còn sống hiện tại, lẽ cũng chỉ an ủi trái tim từng trải qua nỗi đau mất con ông nội mà thôi!
như , khi ông nội còn sống, nhất định sẽ để bác cả sống thật , cho dù ông từng phạm nhiều lầm thể tha thứ.
Đứa con trai lớn ngừng gây chuyện, bây giờ trở thành thực vật, ở đây làm ác, khiến cả nhà gà bay ch.ó sủa, Lê Kiến Trung cảm thấy như cũng .
Dù thế nào nữa, ít nhất vẫn còn thở, ít nhất vẫn còn sống.
xuống mép giường, lấy cánh tay con trai từ trong chăn , nhẹ nhàng xoa bóp, để phòng ngừa teo cơ.
Ông cụ xoa bóp, lải nhải kể về những chuyện xảy gần đây...
Kể chuyện Lê Diễm đại nạn c.h.ế.t, còn sống trở về, còn lập công. Cũng kể chuyện Lê Mộng Hàm, hai đứa con chăm, suốt ngày lêu lổng, cũng đứa con gái ông từ nhỏ dạy dỗ thế nào.
đó còn nhắc đến tên khốn nạn Lê Hi Thụy, chắc chắn con ruột ông , tính tình khốn nạn y như ông bố, ở trong tù cũng yên phận, suốt ngày gây chuyện thị phi. mặc kệ nó làm loạn thế nào, nhà họ Lê cũng sẽ ai quản nó nữa, nếu thực sự tự chuốc lấy cái c.h.ế.t, thì sẽ hiến tặng t.h.i t.h.ể cho trường y...
Lê Diễm đưa mắt đ.á.n.h giá cách bài trí trong phòng, ánh mắt lướt qua khuôn mặt Lê Quang, thấy khóe mắt ông ánh nước.
“Ông nội, bác cả hình như phản ứng ?”
Ông cụ Lê thấy: “ phản ứng ? Ở ?”
Xem thêm: Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
hỏi giơ tay lên, chuẩn tát thêm hai cái mặt, đó liền thấy giọt nước mắt nơi khóe mắt đứa con trai già.
Ông kích động: “A Quang, A Quang mày thấy tao chuyện ? Mày ý thức ?”
Đánh hai cái, lay hai cái, giường vẫn nhúc nhích.
Ông cụ cuống lên, con trai, cháu trai: “Tiểu Diễm, bác cả cháu sắp tỉnh ? Nhanh, nhanh gọi điện thoại cho bác sĩ, , chúng lập tức đưa đến bệnh viện, nhờ bác sĩ kiểm tra xem, xem nó thể tỉnh ?”
Sắp tỉnh ? đến mức đó chứ? Lê Diễm nhíu mày, ... cũng thể cho ông tỉnh !
“Ông nội đừng vội, để cháu gọi điện thoại cho Mộng Đình .”
Dù cũng luôn Lê Mộng Đình chăm sóc bác cả, tình trạng bác cả, cô hiểu rõ nhất.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chu-re-phan-boi-toi-trong-hon-le-khong-ngo-nguoi-toi-ga-cang-cao-khong-voi-toi/chuong-1059.html.]
Lê Mộng Đình nhận điện thoại, cô đang mua chút đồ ở bên ngoài khu biệt thự, sẽ về ngay.
Lê Diễm cúp điện thoại , liền thấy ông nội đang tát mặt bác cả: “Mày thấy tao chuyện ? Mày hối hận ? Mày chuyện ? Nếu , thì mày thêm cái nữa , thêm cái nữa !”
Quả nhiên, khóe mắt Lê Quang chảy một giọt nước mắt.
Đón nhận một cái tát cha già, hận sắt rèn thành thép : “Cái thằng khốn nạn , tự biến thành cái xác sống thế , mới hối hận, bây giờ hối hận thì ích gì? Còn thể đổi một cơ thể khỏe mạnh ?”
Sự thật chứng minh, thể. Lời việc làm, luôn chịu trách nhiệm, luôn tự gánh vác hậu quả.
Cùng đến với Lê Mộng Đình, còn bác sĩ gia đình phụ trách Lê Quang.
Ông với ông cụ, tình trạng Lê Quang bình thường, thỉnh thoảng sẽ chút ý thức, thể cảm nhận xung quanh, thậm chí thể thấy bên cạnh chuyện.
đây chỉ trường hợp cực kỳ hiếm, với mức độ tổn thương não ông , tỉnh , e rằng chỉ phẩy mấy phần trăm cơ hội.
Tia hy vọng mới nhen nhóm, một gáo nước lạnh dập tắt.
đường trở về, Lê Kiến Trung cứ ngoài cửa sổ, lời nào.
Cho đến khi về đến nhà, hai đứa chắt nhỏ như hai chiếc đầu máy xe lửa nhỏ lao tới, gọi “Cố nội, cố nội”, bé Trình Trình nhỏ nhất cũng dùng sức đạp tay chân nhỏ xíu, khi cố nội ôm lấy, liền thơm chụt một cái để đầy nước bọt mặt ông. Cảm xúc hụt hẫng ông cụ lúc mới dịu .
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành đang nhiều độc giả săn đón.
Con trai thể trông cậy nữa , ông vẫn còn cháu trai, còn các chắt nhỏ. đủ thường vui, tương lai đáng mong chờ mà!
Ôm bé Trình Trình nhỏ nhất, với Phàm Phàm và Hàng Hàng: “Chúng tổ chức tiệc thôi nôi cho em trai, đặt một cái bánh kem siêu siêu to, nào...”
Mấy ngày nay, ba ở bên cạnh, ban ngày ba đứa trẻ chơi đùa siêu vui vẻ, buổi tối đều ngủ từ sớm.
Các con ngủ , chính thời gian thế giới hai hai vợ chồng.
Mấy năm nay, hai luôn xa nhiều hơn gần gũi, bây giờ cuối cùng cũng thể ngày ngày ở bên . Vết thương Lê Diễm cũng khỏi, thế đêm nào cũng nỗ lực, hận thể bù đắp bộ những thiếu sót đây.
cửa khóa cửa ôm vợ, chuyện thường ngày mỗi buổi tối Lê Diễm trong những ngày .
Tần Duyệt luôn phối hợp, hôm nay cô nắm lấy tay : “Chồng đợi chút, em chuyện bàn với .”
Tay nắm lấy, nụ hôn vẫn thể rơi xuống, Lê Diễm c.ắ.n nhẹ tai cô: “ chuyện gì lát nữa hẵng bàn.”
Tần Duyệt né tránh, nhẹ nhàng đẩy : “Đừng... lát nữa ngủ luôn , thì chẳng bàn chuyện gì nữa . Chồng ngoan nào, mười phút thôi, chỉ làm lỡ mười phút thôi ?”
Lê Diễm hít sâu một , kìm nén cảm xúc đang dâng trào: “ , em !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.