Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chú Rể Phản Bội Tôi Trong Hôn Lễ, Không Ngờ Người Tôi Gả Càng Cao Không Với Tới

Chương 1058

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ngày Thứ Ba Khi Trở Về, Lê Diễm Quyết Định Hôm Nay Cả, Chỉ Ở Nhà Bên Vợ, Bên Các Con, Bên , Bên Ông Nội.

Buổi sáng, dẫn ba đứa trẻ rừng chơi đùa thỏa thích, buổi trưa cùng bếp, làm những món ăn mà cả nhà yêu thích.

bữa trưa, ở trong nhà xếp logo, chơi trò chơi trí tuệ, kể chuyện cho các con , dỗ chúng ngủ trưa hết.

xuống lầu chơi cờ tướng với ông nội, cố ý nhường để ông nội thắng liền hai ván.

Ông cụ vui vẻ, mặt mang theo nụ , cố tỏ lơ đãng hỏi: “ Kinh Đô, thế nào ? gặp cái tên khốn nạn đáng ngàn đao băm vằm đó ?”

Lê Diễm đặt một quân ‘’ xuống bàn cờ: “Gặp ạ.”

... thừa nhận hại cha cháu .”

“Thừa nhận ạ!” Nhắc đến chuyện , sắc mặt Lê Diễm thể duy trì sự bình thản nữa.

cha cháu thằng bé...”

“Ăn!” Lê Diễm đặt mạnh một quân cờ xuống bàn, đổi lấy một quân cờ Lê Kiến Trung: “Ông nội, nếu nghiêm túc nữa, sắp thua đấy.”

Ông cụ ván cờ mắt: “Thôi bỏ bỏ , thua thì thua ! Kể cho ông xem, cha cháu như thế nào? đau đớn ? Thằng bé cuối cùng, để lời nào cho gia đình ?”

Cảm giác mong đợi lo lắng, cuối cùng chỉ còn sự đau lòng và hận thù , Lê Diễm trải qua .

nhớ , cũng nhắc , càng sợ ông nội sẽ chịu đựng nổi: “Cha để lời nào cả, còn những chuyện khác, qua thì cũng qua . Quãng đời còn , cả nhà chúng đều sống thật , linh cha trời, sẽ an ủi.”

Đứa cháu đích tôn ? Lê Kiến Trung hít sâu một : cũng !

Sự khi tuổi đời còn trẻ Lê Minh, nỗi đau cả đời trong đáy lòng ông, cớ thêm một tin tức khiến cả đời thể buông bỏ nữa chứ?

hỏi nữa hỏi nữa, Diễm Diễm chắc chắn cũng buồn.

Lê Kiến Trung nhắc đến một chuyện khác: “Tiểu Diễm , lúc để kế hoạch các cháu thực hiện thuận lợi, để phận cháu khiến nghi ngờ, chúng chẳng diễn một màn tang lễ ! Để diễn kịch cho giống thật, tiền phúng viếng gửi đến, chúng đều nhận, đây một khoản tiền nhỏ . Bây giờ cháu trở về , chúng nên nghĩ một lý do gì đó, để trả tiền cho từng ?”

, đó điều đương nhiên ạ!” Lê Diễm tán thành.

đó suy nghĩ một chút: “Ông nội ghi chép tiền phúng viếng ở đó , đưa danh sách cho cháu, cháu sẽ trả từng một.”

“Cháu trả từng một? đến việc làm giật , chỉ riêng khối lượng công việc , mất ba năm ngày thì cũng xong . , trả từng một phiền phức quá.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chu-re-phan-boi-toi-trong-hon-le-khong-ngo-nguoi-toi-ga-cang-cao-khong-voi-toi/chuong-1058.html.]

“Ông nội cách nào hơn ạ?”

“Tháng Trình Trình tròn một tuổi ? Chúng tổ chức lớn, lúc Trình Trình đầy tháng, cũng làm tiệc. nhân dịp , tổ chức bù tiệc thôi nôi cho Trình Trình, tập hợp họ hàng bạn bè , nhận phong bao đỏ, chỉ trả tiền phúng viếng buổi diễn tập tang lễ ngày đó, đồng thời cũng coi như thông báo cho tin cháu trở về, cháu thấy thế nào?”

Cách ông nội, quả thực hơn việc trả tiền phúng viếng từng một, giải thích.

Chỉ điều: “Trình Trình một tuổi một tháng , tổ chức bù tiệc thôi nôi, chứ ạ?”

“Cái , nếu cháu lo lắng, ngày mai ông sẽ mời một đại sư phụ đến hỏi thử xem.”

Lê Kiến Trung xong, hề cho Lê Diễm cơ hội mở miệng: “, cứ quyết định , ngày mai sẽ tìm đại sư phụ, nếu , thì nhờ ông giúp xem ngày luôn, chốt càng sớm càng , cũng để sớm cháu trở về.”

Lê Diễm cảm thấy, việc vẫn cần thiết, nếu quen tình cờ gặp , đều sẽ mang vẻ mặt ‘gặp ma’ mất.

, làm phiền ông nội bận tâm ạ.”

Lê Kiến Trung xua tay: “Đây chuyện đại hỷ nhà chúng mà, lão già vui lòng lắm, thấy phiền phức chút nào !”

, ông tiếc nuối thở dài một : “Chỉ tiếc , bác cả cháu! Cả đời cũng thể cùng chúng náo nhiệt nữa , haizz! Cha cháu sớm, bác cả cháu rơi kết cục như , mặc dù do nó tự làm tự chịu, trong lòng ông...”

Ông cụ cảm khái, nghẹn ngào đến mức chút nên lời.

Lê Diễm thực trong lòng cũng ghét bác cả Lê Quang, ghét đến , đó cũng bác cả quan hệ huyết thống với , trai ruột cha, đứa con trai duy nhất còn sống ông nội.

“Ông nội, nhân lúc bây giờ đang rảnh, cháu cùng ông đến thăm bác cả nhé?”

chứ!” Lê Kiến Trung nhận lời ngay: “ chúng bây giờ luôn?”

, bây giờ luôn ạ.”

Nhà Lê Quang, Hướng Lệ Hà đ.á.n.h mạt chược , Lê Mộng Hàm du lịch , chỉ Lê Mộng Đình ở nhà trông nom Lê Quang đang sống thực vật.

thấy Lê Diễm, Lê Mộng Đình vô cùng kinh ngạc và vui mừng, bởi vì cô nhận vấn đề thấu đáo hơn và chị cả: Cơ ngơi lớn như nhà họ Lê, nếu thực sự em trai nào canh giữ, cứ chờ ba đứa trẻ miệng còn hôi sữa lớn lên, sẽ , bọn họ còn thể cổ tức đều đặn , đều những ẩn !

Bây giờ nam đinh trưởng thành nhà họ Lê trở về, giang sơn nhà họ Lê , cũng coi như vững chắc .

thấy con trai lớn chăm sóc khá , ngợm sạch sẽ, trong phòng cũng mùi, Lê Kiến Trung hài lòng với cô cháu gái Mộng Đình , hiểu chuyện hơn chị cả nó nhiều.

đứa con trai lớn hôn mê bất tỉnh, lòng ông lạnh một nửa.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...