Chỉ Có Thể Là Yêu
Chương 7
Những ngày đó, cùng bàn luận về thiết kế cho những dự án mới . Tuy rằng Sơn thể trí thông minh gian và khả năng ghi nhớ thực sự khiến kinh ngạc. cảm thấy đang từ một kiến trúc sư trở thành bé gái chín tuổi ngày nào.
những lúc thông kĩ thuật cho , Sơn gõ nhẹ xuống bàn, phân tích về sự bất hợp lý trong đó. khẽ thở dài, nếu mất tập trung vì ngắm cũng tới nỗi mây gió như .
…
Những lúc mệt mỏi, thiếu ý tưởng cùng tới một bãi biển vắng gần khu nhà.
khẽ tựa vai Sơn, kể cho về cảnh những con sóng xô bờ ánh nắng cuối cùng đang dần biến mất mặt biển bao la.
Chỉ đơn giản như mà thấy bình yên đến lạ.
thầm cảm ơn ông trời vì cho tìm , ở bên như hiện tại. Cho dù bệnh tình Sơn nhiều biến chuyển cả hai chúng vẫn ngừng hy vọng. tới một ngày trời thể thấy …
.
.
.
Nếu như bạn một cái kết “siêu hậu” hãy phần .
…
Một năm .
Thật cũng chờ lâu để cái tên Sơn Phạm một nữa xuất hiện, thiết kế gửi dự thi đề tên .
Các bạn đừng với Sơn nhé. sẽ vui , đó thực sự cáo mượn oai hùm đấy. Ghi tên Sơn cùng với tên khả năng cao thiết kế sẽ chú ý. Chỉ nghĩ tới đây thôi nín .
Đang uống nước dừa và ngắm “Sơn ca” bơi lội thì nhận điện thoại một trong ban tổ chức.
Bạn thể thích: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Chào cô Vân . Thiết kế cô và Sơn thực sự xuất sắc.”
Ơ… mùi “ em tiếc” thế ?
“Vì Sơn một thành viên trong ban giám khảo nên cô và tư cách tham gia.”
ngạc nhiên:
"Trong ban giám khảo làm gì ai tên Sơn chứ?”
phía bên nín .
"Thưa cô, một kiến trúc sư giám khảo bí mật.”
choáng tới mức đánh rơi điện thoại xuống sàn.
nữa.
Họ nhầm lẫn như mà .
sẽ kiện. Nhất định sẽ kiện.
“Sơn ca , mau đây cho bổn cô nương hỏi chuyện.”
“. Tới liền.” xong Sơn vội vàng bơi về phía .
Khoan .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
… tự nhiên bơi tới chỗ như nhỉ?
Nếu mặt đất thì Sơn sẽ dựa bước chân tính cách đây bơi. khó để tính quãng đường như .
Sơn nhoẻn miệng :
“ hỏi điều gì?”
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
lắp bắp:
“… từ khi nào?”
Sơn thành tiếng:
“Ba tháng . Khi em tắm mà quên mang đồ nhờ đem đó.”
thực sự mở miệng gì cho ngầu lúc . Huhu. thì mấy tin , và Sơn trong sáng nhé.
Dự định chúng sang năm mới cưới kìa.
Sơn dáng vẻ liền bật :
" chịu cưới nhóc vì chờ lâu . Cuộc thi chấp nhận thí sinh vợ giám khảo nên mới chịu như . Ai bảo cáo mượn oai hùm cơ.”
xong chỉ đó ầm lên.
Sơn nhẹ nhàng an ủi :
“Thôi đợi năm . sẽ làm giám khảo nữa. em nóng lòng thấy “tái xuất giang hồ” nên mới nhận lời làm giám khảo phút chót như . Sang năm em gửi một thiết kế khác, nhất định sẽ đạt giải cao.”
chớp chớp hai mắt đối diện:
“ nghĩ thực sự khả năng đó?”
Sơn mỉm :
“Đương nhiên. chồng hậu thuẫn nhất định thành công.”
bĩu môi:
“Ai thèm làm vợ chứ?”
Sơn gì mà cúi , bế bổng lên.
“Em thi nữa chúng liền làm đám cưới. thật thấy nhiều thứ như thể làm gì khó chịu.”
đánh mạnh Sơn:
“… đồ biến thái.”
Sơn bật :
“Muộn .”
xong, gọi lớn, “Chú Tứ. Vé du lịch Côn Đảo một chiều cháu để ở bàn đó.”
Chú Tứ kéo vali, cầm lấy vé chạy vội bên ngoài:
“Cô Vân , bảo trọng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.