Chỉ Có Thể Là Yêu
Chương 6
Trời mưa làm cho con đường từ cổng tới khu nhà trơn hơn bình thường. Do bất cẩn nên trượt ngã tới mức trẹo cả chân. Sơn chuyện nên cố cắn răng chịu đựng, chẳng dám kêu một lời. Thật ngờ bật :
“Ếch cũng to đấy chứ.”
xong, đưa tay về phía :
“ mà đòi làm đôi mắt .”
Đừng bỏ lỡ: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao, truyện cực cập nhật chương mới.
đau hổ nên bật :
"Mặc kệ em.”
Sơn thấy nắm lấy tay nên vội vàng xuống, đưa tay xung quanh tìm kiếm.
"Nhóc con giận ?”
Thấy Sơn quan tâm như , kìm mà ôm lấy .
" đừng đuổi em nữa. Cho em ở đây ?”
Sơn mỉm , nhẹ nhàng đẩy :
"“ gọi cho Tiến .”
tiu nghỉu. nào cũng , luôn nhờ Tiến đưa về khi tỏ tình thất bại. thấy gì, Sơn nhẹ nhàng đỡ lên, giải thích:
“ gọi cho để nhờ báo cho em một tiếng.”
“Dù con gái bỏ nhà theo thế cũng cần cho yên tâm.”
lí nhí cảm ơn Sơn “bám lấy” để trong ngôi nhà.
Thấy hai bọn ướt như chuột lột, chú Tứ vội mang cốc gừng nóng.
“Hai đứa uống tạm đồ . Để như sẽ ốm đó.”
uống cạn một . Thú thực chỉ mang theo đồ ăn khô nên giờ thấy nước cũng thể làm vẻ yểu điệu thục nữ nữa.
Chú Tứ qua và Sơn :
“ đồ nhanh còn ăn tối. Chú nghĩ thằng Sơn nó sắp tái phát bệnh đau bao tử đấy.”
mở to hai mắt:
“Chú và ăn cơm ?”
Chú Tứ thành tiếng:
“Chú ăn . thằng hâm dở ăn thôi. Cái gì mà cháu ăn. Vân đang làm gì chú? Cô định dầm mưa tới khi nào? Ôi giời, chú đây chẳng ở đó mà làm kì đà cản mũi nữa.”
xong, chú Tứ liền xoay về phía phòng riêng. khi chú nhỏ với một câu:
“Cháu cẩn thận với nó một chút. mới đả thông tư tưởng nên bình thường .”
còn đang ngơ ngác thì Sơn tiến tới gần:
" đồ ăn tối.”
Thấy vẻ chần chừ, đưa tay xoa nhẹ lên vali ở gần đó:
“Bằng vải ? Ướt hết cả .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
xong, kéo tay tới căn phòng mà lúc chiều chú Tứ định dẫn .
“Em tới đây.”
ngạc nhiên tới mức thốt nên lời. Trong phòng nhiều ảnh từ khi còn bé tới lúc nghiệp đại học làm. những thế trong tủ còn quần áo phụ nữ trùng khớp với đo .
Sơn bật :
“ chán ?”
còn kịp gì đẩy về phía tủ quần áo.
“Em chọn một bộ . Đều chuẩn cho em đấy.”
Sơn đưa tay về phía bộ váy hoa treo ở chiếc móc đầu tiên.
“Váy mua từ lúc còn ở Đức. thấy nó dễ thương nên mua cho em. Còn cái mua lúc công tác tại Singapore. Hồi đó em gầy hơn thì . Giờ chắc chật . Còn cái … Cái nữa…”
Cả run lên vì xúc động, nắm lấy tay Sơn.
“ vì em làm bao nhiêu chuyện như . thực sự thích em ?”
Sơn nhoẻn miệng :
" thích.”
còn kịp gì thì Sơn tiếp lời:
"Vì đó yêu.”
xong, liền ôm lòng:
" vì mỗi em tỏ tình đều gọi Tiến đưa em về ?”
lau nước mắt, lắc đầu như trống bỏi:
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"Tại ?”
Sơn mỉm :
"Vì nếu em ở sợ sẽ đổi ý. Lúc đó em còn nhỏ như thực sự thích hợp để tới chuyện yêu đương.”
ngạc nhiên tới mức thốt nên lời. Thì lý do luôn từ chối như . Còn chuyện ngày hôm nay thì ?
nén nổi tò mò, hỏi:
"Hôm nay đuổi em ? Nếu thích em như tại làm thế chứ?”
Sơn đỏ mặt:
"Lúc đầu vui khi gặp em. Chỉ điều thế giới hiện tại gói gọn trong ngôi nhà . Rời khỏi nó dám chắc sẽ làm phiền tới em. chuyện với Tiến, còn mắng cho một trận. thể hèn nhát mãi , sẽ bước ngoài ánh sáng, dũng cảm nắm lấy tay con gái yêu.”
ngăn nổi nước mắt:
"Em sẽ cùng bước thế giới rộng lớn đó, sẽ ở bên tới hết cuộc đời .”
Sơn mỉm , nhẹ nhàng ôm lấy :
" yêu em.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.