Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)

Chương 220

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

- em vẫn cõng, ? - Lục Hàn Xuyên cô.

Phó Tiểu Dao khẽ ừ một tiếng.

Vẻ mặt Lục Hàn Xuyên lạnh lùng và thờ ơ, trong lòng vô cùng xúc động. Đôi mắt sâu thẳm lướt lên xuống hình nhỏ nhắn cô vài lượt.

Khi tỉnh ca phẫu thuật, Kiều Mộc kể cho những chuyện xảy khi ngất .

vô cùng sửng sốt khi tin Phó Tiểu Dao cõng lưng, từng bước một bước khỏi chướng ngại vật trường.

thật khó mà tưởng tượng nổi, làm một phụ nữ nhỏ nhắn và mảnh mai đến thế thể di chuyển hình .

- Tại ? - Lục Hàn Xuyên mím môi hỏi.

Phó Tiểu Dao nghiêng đầu, đôi mắt lộ vẻ ngơ ngác.

- Tại ư?

Lục Hàn Xuyên trả lời ngay, mà im lặng vài giây khi cất lời.

- Kiều Mộc kể rằng lúc đó trời gần tối, và tuyết cũng bắt đầu rơi. Nếu họ tìm thấy chúng kịp thời, thì thứ chờ đợi chúng sẽ chỉ tuyết chôn vùi hoặc c.h.ế.t cóng mà thôi. Trong tình huống nguy hiểm như , em từng nghĩ đến việc bỏ mặc để tự bỏ ?

- Bỏ mặc ư? - Phó Tiểu Dao giật lời ; mất một lúc cô mới hồn , dù gương mặt vẫn còn chút tái nhợt.

- em thể nảy sinh những suy nghĩ hoang đường như thế chứ?

- Thật sự ?

- Tất nhiên ! - Phó Tiểu Dao trấn tĩnh , rót cho một ly nước.

- chồng em cơ mà, em thể làm chuyện thất đức ? kể đến việc chính cứu em ngay từ đầu; nếu nhờ che chở, lẽ em thương từ lâu . Hơn nữa...

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Hơn nữa điều gì? - Lục Hàn Xuyên đón lấy ly nước.

Phó Tiểu Dao lắc đầu.

- Cũng chẳng gì đặc biệt cả. Dù thì em cũng hạng như thế, em thể nào làm những chuyện trái với lương tâm . Ngay cả khi cùng em chịu nạn một xa lạ, em cũng sẽ bỏ mặc họ, huống chi đó chính chồng em.

- Thật ? - Lục Hàn Xuyên khẽ cụp mắt xuống, khiến đối diện thể rõ những cảm xúc ẩn giấu trong đôi mắt .

Thế , Phó Tiểu Dao cảm nhận rõ nỗi buồn đang bao trùm lấy .

đang buồn ?

Phó Tiểu Dao kìm nén sự ngạc nhiên trong lòng, khẽ chạm tay Lục Hàn Xuyên.

- ?

Lục Hàn Xuyên khẽ thở dài một đầy mệt mỏi.

- , chỉ chợt nhớ vài chuyện cũ thôi.

- Chuyện cũ ư?

- Ừ. - Lục Hàn Xuyên khẽ cau mày.

Những chuyện cũ mà cho đến tận bây giờ, vẫn thể nào buông bỏ !

Ba năm về , cố gắng cứu Tiểu Nhan, thế Tiểu Nhan nhẫn tâm bỏ rơi , để mặc một tại hiện trường. Nếu nhờ những do ông nội phái đến kịp thời giải cứu, lẽ bỏ mạng ngay tại chỗ .

Giờ đây, một nữa trải qua tình cảnh tương tự, kết quả khác biệt. Phó Tiểu Dao hề bỏ rơi ; thậm chí, cô còn dùng chính hình nhỏ bé, gầy gò để cõng thoát khỏi đường ray nguy hiểm .

Nghĩ đến đây, Lục Hàn Xuyên cố kìm nén nhịp tim đang đập loạn xạ một cách khó hiểu trong lồng ngực, khẽ cất lời cảm ơn với giọng điệu trầm khàn.

- Phó Tiểu Dao ... cảm ơn em.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...