Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 214
Phó Tiểu Dao giơ hộp cơm tay lên.
- thấy hai đang bàn chuyện, nên sẽ cho đến khi hai chuyện xong.
- Thì . Thưa phu nhân, mời cô . chuyện xong với Lục ạ. - Kiều Mộc lùi sang một bước, nhường lối .
Phó Tiểu Dao cảm ơn , bước lướt qua trong phòng.
- Hàn Xuyên, em về đây. - Phó Tiểu Dao cầm hộp cơm đến bên giường bệnh Lục Hàn Xuyên.
Lục Hàn Xuyên liếc cô một cái khẽ "ừ" một tiếng cho lời đáp.
Phó Tiểu Dao mở hộp cơm và .
- Em thật may mắn. bước khỏi bệnh viện em thấy ngay một nhà hàng ở kế bên. Đó một nhà hàng Trung Hoa do đồng hương chúng mở đấy. Em mua một phần canh xương hầm, cốt để bồi bổ cho .
- Xương hầm mà cũng tính đồ bồi bổ ? - Lục Hàn Xuyên khẽ nhướng mày.
từng đến chuyện bao giờ nhỉ!
- đồ bồi bổ mà. - Phó Tiểu Dao mỉm .
- Ăn gì thì bổ nấy chứ còn gì nữa. Xương cốt đang thương ? Uống món thì còn gì hợp lý hơn. nếm thử xem, mùi vị thế nào?
Cô bưng bát canh lên, thổi nhẹ cho nguội bớt, dùng cả hai tay dâng cho .
- Cẩn thận nhé!
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lục Hàn Xuyên hớp một ngụm, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh, chẳng năng gì.
- Mùi vị thế nào ạ? - Phó Tiểu Dao , hồi hộp hỏi.
Lục Hàn Xuyên hớp thêm một ngụm nữa, mới đáp gọn lỏn hai từ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Cũng .
- Thế thì quá. - Phó Tiểu Dao thở phào nhẹ nhõm.
bảo "cũng ", nghĩa thể chấp nhận .
Cô vốn sợ món mua về sẽ hợp khẩu vị ; dù thì cô thừa gu ăn uống kén chọn đến mức nào.
xem , cô đoán .
- uống thêm chút nữa , em mua nhiều lắm đấy. - Phó Tiểu Dao vỗ vỗ hộp đựng thức ăn.
Lục Hàn Xuyên đáp lời, chỉ lặng lẽ dùng thìa múc từng ngụm canh trong bát mà uống.
Bạn thể thích: Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cảm thấy chút gượng gạo, Phó Tiểu Dao rụt tay khỏi hộp thức ăn. vài giây do dự, cô kìm mà hỏi.
- Hàn Xuyên , nãy em thấy chuyện với Trợ lý Kiều ngoài cửa... một em trai ?
Lục Hàn Xuyên khựng một chút khi đang uống canh, ngay lập tức trở vẻ tự nhiên thường thấy.
- Ừ.
- Thật ? - Phó Tiểu Dao ngạc nhiên mặt.
Lục Hàn Xuyên nheo mắt cô.
- Chẳng em thấy ?
- Ừm... - Phó Tiểu Dao mân mê các ngón tay.
- Em thấy thật, em vẫn bất ngờ khi chính miệng thừa nhận điều đó. Mà giờ em từng em trai nhỉ?
- Năm nó mới hai tuổi, nó kẻ thù nhà họ Lục bắt cóc mất . - Lục Hàn Xuyên đặt bát canh xuống, giọng điệu thản nhiên đáp lời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.