Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 104
- Chiếc vòng cổ vấn đề gì ? - Phó Tiểu Dao giật vẻ điên cuồng trong ánh mắt Kỳ Nhan, theo bản năng lùi một bước.
Kỳ Nhan càng trở nên giận dữ hơn, gương mặt cô méo mó.
- Trả lời , cô trộm chiếc vòng cổ ở ?
- trộm! - Phó Tiểu Dao siết chặt chiếc vòng cổ trong tay, trong lòng cảm thấy bực bội.
- Chiếc vòng cổ do khác tặng cho , chứ đồ trộm cắp!
- Tặng ư? - Lông mày Kỳ Nhan giật giật dữ dội. Đôi mắt cô đỏ ngầu, gào lên.
- Ai tặng cho cô một chiếc vòng cổ quý giá đến thế chứ? Cô rằng chiếc vòng độc nhất vô nhị đời, và do chính Hàn Xuyên thiết kế riêng cho !
đến đây, Phó Tiểu Dao lảo đảo suýt ngã, gương mặt nhỏ nhắn dần trở nên tái nhợt, trái tim cô đau thắt .
Hóa chiếc vòng cổ mang ý nghĩa to lớn đến thếđộc nhất vô nhị và thiết kế riêng! Chỉ riêng hai cụm từ đó thôi cũng đủ để chạm đến trái tim bất kỳ phụ nữ nào.
Chẳng trách hình dáng chiếc vòng đặc biệt đến , trông tựa như một chú thiên nga. Kỳ Nhan một vũ công ballet, mà nhân vật kinh điển nhất trong nghệ thuật ballet chẳng chính thiên nga ?
Thế cô vẫn thể hiểu nổi: nếu chiếc vòng thiết kế riêng cho Kỳ Nhan, thì tại Lục Hàn Xuyên đem tặng nó cho cô?
Phó Tiểu Dao c.ắ.n chặt môi , bàn tay đang nắm lấy mặt dây chuyền run lên bần bật. Cô cảm thấy như chiếc vòng cổ mà yêu thích nhất, thứ mà cô từng ước ao đeo mỗi ngày, bỗng chốc trở nên nóng bỏng đến mức bỏng rát tay.
Gợi ý siêu phẩm: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi đang nhiều độc giả săn đón.
- Tháo chiếc vòng ngay! - Kỳ Nhan lệnh mà chút do dự.
Phó Tiểu Dao lắc đầu, kiên quyết chịu tháo xuống.
Kỳ Nhan khẩy; bất chấp cơ thể vẫn còn yếu ớt, cô vén chăn bước xuống giường, lao về phía Phó Tiểu Dao, túm lấy dây chuyền và giật mạnh nó .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Hự... - Phó Tiểu Dao hít một đau điếng, ôm lấy cổ và trừng mắt Kỳ Nhan đầy kinh ngạc, cô ngờ rằng đối phương tay trực tiếp và thô bạo đến thế.
Đừng bỏ lỡ: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn), truyện cực cập nhật chương mới.
Giật chiếc vòng về tay, Kỳ Nhan trải nó lòng bàn tay và săm soi thật kỹ lưỡng. Cuối cùng, một tia sáng sắc lạnh lóe lên trong mắt cô, và cô quăng mạnh chiếc dây chuyền xuống đất.
- Bẩn thỉu quá mất! - Cô thốt những từ đầy vẻ ghê tởm.
- Cô quá giới hạn đấy! - Phó Tiểu Dao đau xót chiếc dây chuyền với sợi dây đứt, cúi xuống định nhặt lên.
Kỳ Nhan giẫm chân lên chiếc dây chuyền.
- Đừng nhặt lên! Đó đồ , dù cần nữa thì cũng ai phép đụng !
Phó Tiểu Dao phớt lờ lời cô , xổm xuống định nhấc chân cô lên để nhặt chiếc dây chuyền.
ngay khi tay cô chạm mắt cá chân Kỳ Nhan, Kỳ Nhan bỗng nhiên hét toáng lên, ngã ngửa và đập thật mạnh xuống sàn nhà.
Phó Tiểu Dao sững sờ, trân trân Kỳ Nhan mà quên cả phản ứng.
- chuyện gì thế ? - Lục Hàn Xuyên đang ngoài cửa thấy tiếng kêu, liền đẩy mạnh cửa xông . khi rõ tình cảnh trong phòng bệnh, con ngươi bỗng co rút đột ngột.
- Tiểu Nhan! - lao tới chỉ trong vài bước chân, bế bổng Kỳ Nhan lên và đặt cô trở giường bệnh. Suốt quá trình đó, hề liếc Phó Tiểu Dao lấy một cái, cứ như thể thấy sự hiện diện cô .
- Tiểu Nhan, em ngã nào? - Lục Hàn Xuyên hỏi với vẻ mặt đầy căng thẳng.
Kỳ Nhan tựa đầu n.g.ự.c , giọng yếu ớt.
- May mà em ngã mạnh lắm, cũng đau lắm ... đừng lo... khụ khụ...
Cô đưa tay che miệng và ho khẽ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.