Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 89

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Hôm nay cũng muộn , khi khác sẽ mời em nhà nhé!” Nhật Ly mỉm .

, chị nghỉ sớm , em về đây!”

Nhật Ly theo bóng dáng Lam Linh cho tới khi chiếc xe chạy khuất khỏi con đường, cô mới xoay mở khoá cửa, bóng tối phía trong, khép cửa nhà.

bật điện mà cứ thế thẳng lên phòng, mở tủ lấy một bộ đồ ngủ, đó mới bật điện phòng tắm.

Căn phòng ngủ chìm trong ánh sáng mỏng manh từ chiếc cửa sổ đang mở toang đón gió chiếu . Tấm rèm lay động như đang khiêu vũ theo một điệu valse nhẹ nhàng.

Giây lát Nhật Ly trở với mái tóc ướt dầm dề, cô choàng chiếc khăn lông lên vai bước bật máy tính lên.

Từng giọt nước tóc thi nhỏ xuống chiếc khăn lông, còn nọ vẫn đang thẳng lưng màn hình phát sáng ở mặt, quan tâm tới điều gì khác.

sự chú ý cô giờ đây đang dành cho việc khác quan trọng hơn.

Nhật Ly đang tra danh mục các thiết y tế xuất hiện trong bức ảnh. Cô nó tên gì, tác dụng như thế nào trong việc điều trị cho bệnh nhân.

tra bất kỳ một loại máy nào thị trường.

một chút manh mối gì…

Nhật Ly hoang mang tột độ.

thể vô lý như ?

Cô cứ ngỡ như bản đang một bức ảnh chụp cảnh phẫu thuật một nhóm sinh vật ngoài hành tinh đang nghiên cứu loài .

Nhật Ly tràn trề thất vọng, cô vuốt ve gương mặt tái nhợt đàn ông trong bức ảnh, đầu ngón tay cũng chút tê dại, mất cảm giác.

Tiếng kim đồng hồ tích tắc nhảy từng giây, mái tóc ướt đẫm nước cô cũng khô, lúc Nhật Ly mới lấy cuốn nhật ký , kẹp bức ảnh trong đó bắt đầu truyện.

Từng dòng chữ nối tiếp tuôn , tốc độ tay Nhật Ly ngừng thả trôi đó, cô chìm trong thế giới do sáng tạo , nơi đó nam nữ chính hạnh phúc ngọt ngào sống bên , cùng đánh xanh bảo vệ hạnh phúc.

Gõ xong những dòng chữ cuối cùng, mạch cảm xúc cũng dừng theo đó. Nhật Ly lập tức đăng truyện. đó cô bình luận ngày hôm .

Vẫn còn nhiều yêu quý và chờ đợi cô, Nhật Ly từng bình luận nhắn hồi đáp từng .

Cô rảnh lắm, trời còn sáng thể ngủ. Cũng chẳng thể kéo dài tình trạng tới bao lâu.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

vẫn cứ làm.

Chẳng vì cái gì, chỉ một ý nghĩ duy nhất đó cô chống đối, thể hiện sự bất mãn bản với .

[Chờ xem, em ngủ, cũng chẳng dám . Coi xem, ai chịu đựng giỏi hơn ai?]

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Một đêm nữa trôi qua, Nhật Ly vươn vai dậy tới bên khung cửa sổ con phố cổ nhà.

Đang mùa Đông nên cảnh vật cũng chút hoang tàn, cây cối mất màu xanh, dậy sớm tập thể dục cũng chỉ còn những cụ già.

Tiếng loa phát thanh đang chạy một bài hát rộn ràng chào ngày mới, Nhật Ly mỉm dựa tỳ lên bệ cửa, chống tay cằm mắt mơ màng như đang ngủ.

Chờ cho tới khi trời sáng rõ, mặt trời lên cao, cô mới trở giường xuống.

Tuấn Kiệt lúc mới thở dài dậy.

tự làm tự chịu, cảm xúc nhớ mong dồn nén khiến cục cằn như ngọn núi lửa, sẵn sàng phun trào bất cứ lúc nào.

“Chủ nhân, phía bên phòng thí nghiệm biến động.” Lâm cung kính xuất hiện phía bên cạnh.

“Chuyện gì?” Tuấn Kiệt lạnh nhạt hỏi.

“Gã giáo sư tái tạo một loại huyết dịch gần giống với chủ nhân, sắp tới sẽ tiến hành tiêm cho đám tình nguyện viên.” Lâm khinh thường đáp.

“Lấy một mẫu về cho chúng xem qua, nếu phế phẩm thì cứ để cho bọn chúng tự chơi .” châm biếm xoay biến mất.

“Chủ nhân . Chỗ bây giờ giường ngủ ? xông lên mà chiếm lấy, thiệt tình, tài nào hiểu nổi...” Lâm làu bàu vài câu cũng làm việc .

Tuấn Kiệt trở biệt thự, đổi xong một bộ quần áo , điện thoại lắp máy riêng liền đổ chuông.

tới cầm lên, khóe miệng mỉm bắt máy: “ ạ!”

“Em gái con nó chạy đóng phim, con xem nó thế nào?” Bà Hồng Lam thở dài .

Đây đứa con gái ông bà nhận nuôi từ nhỏ, nó nghịch ngợm cha và trai chiều chuộng nên chẳng khác gì đứa con trai. nghiệp đại học H về nước cái chạy đóng phim. Cả mấy tháng nay thèm về nhà.

đành gọi điện cho đứa con trai .

Tuấn Kiệt một đứa trẻ đặc biệt, sáu năm ông bà Lê tình cờ cứu . Những bí mật , vẫn hai ông bà che giấu cẩn thận. làm thất bại như bà , sinh cho chồng mụn con nào, ông trời ban cho bà hai đứa con xuất sắc. bao giờ khiến ông bà Lê thất vọng chuyện gì.

Chỉ đứa con gái nhỏ tự nhiên nổi loạn như , nó cũng vẫn còn chừng mực nên bà cũng chẳng mấy lo lắng. Chỉ nhớ nó quá, chả nhẽ tới thẳng trường tóm cổ nó về nhà.

Tuấn Kiệt thấy liền nhẹ nhàng an ủi: “ , con bé lắm, tung tăng suốt, chuyện gì , để con bảo em tranh thủ chạy về nhà một chuyến nhé!”

, con thì ? về luôn ?” Bà Hồng Lam mong chờ hỏi. “ thấy cha con con đang tập làm quen với đồ ăn, tình hình ?”

“Khi nào sắp xếp xong việc con sẽ về, cũng ăn đôi chút.”

quá, nhớ chăm sóc cho bản và tuyệt đối an nhé!” Bà vui mừng đến rơm rớm nước mắt.

ạ.”

“Ừ, tắt máy đây.” Bà Hồng Lam hình nền điện thoại, bức ảnh chụp gia đình. [ lẽ giai đoạn khó khăn nhất qua , thằng bé cũng nên bù đắp!”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...