Yêu Em, Sủng Em
Chương 19
“Lịch trình ngày mai cô kiểm tra !”
Giọng từ phía đỉnh đầu bất ngờ vang lên làm Nhật Ly giật , cô theo phản xạ ngẩng phắt đầu lên.
“Hả… vấn đề gì ạ?” Thấy ánh mắt chút thiếu thiện từ đàn ông cô vội cụp mắt cúi đầu xuống.
[ còn làm bộ bẽn lẽn!] Tuấn Kiệt nheo mắt thẳng xoáy tóc Nhật Ly.
lạnh nhạt : “Từ thành phố Nhật Hạ sang đây hai trăm cây . Tám giờ giờ làm nhân viên, mà cô để tám giờ ba mươi phút mặt ở đấy ký hợp đồng, bay ?”
Áp lực từ ngừng tỏa đè lên Nhật Ly làm cô chút thoải mái.
“, để đẩy lùi giờ .” Cô lí nhí đáp .
cần tới công ty để điểm danh ? Bắt bẻ!
“Còn đây nữa!” Tuấn Kiệt đặt mạnh tập tài liệu xuống bàn: “Đây hợp đồng ngày mai, cô giúp xem .”
“Chẳng , việc …” trợ lý giám đốc ?
“Cô học ?”
“.”
Nhật Ly trợn mắt theo bóng lưng đàn ông đang trở bàn. Thế ? cô chỉ làm mấy việc vặt, chính ô sin trá hình cơ mà.
Rốt cuộc vẫn tiền, quyền lật lọng.
tập tài liệu mặt, Nhật Ly dám chậm trễ, cô mở kiểm tra từng đề mục. đây chỉ cái cớ để cho bóc lột sức lao động, trừ hết tiền lương cô thì , thể để cho cái tên khó ưa đắc ý .
Thật sợ hãi!
Tuy đều kiến thức Nhật Ly từng học, hai năm nay cô ít khi động tới nên vài điều khoản liên quan tới luật thỏa thuận lãng quên. Nhật Ly tìm thêm tư liệu mạng, cô còn gọi điện hỏi nhờ mấy thằng bạn cùng lớp cũng đang làm việc cho công ty nước ngoài. Thế nên nhanh chóng bổ sung một quy định mới, và tìm vài lỗ hổng trong hợp đồng thương mại để đánh dấu .
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành, truyện cực cập nhật chương mới.
Vất vả từ sáng tới trưa, khi chiếc dày lên tiếng kháng nghị mười hai giờ. khối lượng công việc, nhớ tới cảnh tượng bữa trưa định mệnh hôm , Nhật Ly quyết định lấy nửa cái bánh mì còn trong túi xách , lén lút ăn làm nốt cho xong.
“Cô ăn trưa ?” Giọng lạnh lùng bất ngờ vang lên nữa.
Nhật Ly nở nụ khách xáo đáp : “ thấy đói!”
Tối nay còn làm thêm, rảnh ở tăng ca miễn phí!
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Tuấn Kiệt cau mày sang cái miệng nhỏ đang mấp máy ăn vụng.
Đáy lòng hiểu chỉ sự bực bội.
đẩy mạnh ghế , dậy ngoài.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Rầm!” Cánh cửa phòng tổng giám đốc một lực mạnh đóng làm Nhật Ly giật suýt thì nghẹn.
Uống vội ngụm nước, cô đ.ấ.m n.g.ự.c lầu bầu mắng chửi: “ cái đồ khó tính!”
“ yêu đá…”
“ cũng cái ngày , đáng đời!”
“Cô bảo ai đáng đời?”
“Khụ khụ…” Ngụm nước trong miệng Nhật Ly còn nuốt xuống giọng ai đó dọa cho sặc. Cô ho tới mức rớt cặp mắt ngoài, mặt mũi đỏ vừng lên rõ tội nghiệp.
Tuấn Kiệt vẫn đành lòng, đặt khay cơm hộp xuống cái bàn tiếp khách bước tới vỗ lưng cho Nhật Ly. Lực tay đều đều giúp cô nhanh chóng lấy nhịp thở.
[Mất mặt c.h.ế.t mất.]
“Cảm ơn . đỡ .” Nhật Ly né để tránh bàn tay . ấm từ nơi đó truyền qua lớp áo sơ mi làm gương mặt cô càng đỏ bừng lên.
Tuấn Kiệt thu bàn tay đang đưa giữa trung đút hai tay túi quần hất cằm về phía suất cơm bàn nước. “Cô ăn .”
“ đói.”
“Nếu vui cô thể sẽ trừ tiền vô cớ đấy!”
[Con nó, đủ thẳng thắn!] Nhật Ly trợn mắt lên, mỉm , gằn giọng đáp : “.”
Hộp cơm chắc lấy lên từ căng tin, vẫn còn nóng hổi. cơm, thịt kho tàu, súp lơ và trứng cầu vồng, canh khoai. những món cô thích nhất. Mà thực món nào Nhật Ly cũng chẳng chê, ăn lắm .
Ban đầu cô định bụng sẽ coi món ăn thành cái đàn ông cáu giận thất thường để mà xả giận, khi ăn vài miếng cô từ bỏ ý định. Món ngon như thế nhất vẫn nên ví với thì hơn, sẽ hao phí tâm huyết đầu bếp, oan uổng đồ ngon.
cô gái nhỏ ngoan ngoãn ăn, lúc tâm trạng Tuấn Kiệt mới thấy đỡ hơn đôi chút. Chả tức giận với cô để làm gì, chỉ thấy bản hành hạ đến sắp điên lên thôi.
nên năng lượng tiêu cực cũng thu liễm nhiều. Bầu khí bớt nặng nề khiến Nhật Ly làm việc cũng năng suất hơn. khi cô trình bày những điểm thiếu sót phát hiện , Tuấn Kiệt cũng nhanh chóng thông qua, nên đến giờ tan làm cô cũng xong việc.
cô về tới nhà, Tuấn Kiệt mới yên tâm trở biệt thự .
“Bố trí xong hết ?”
Đừng bỏ lỡ: Thập Lục Nương, truyện cực cập nhật chương mới.
Lâm cúi đáp : “ ạ. Chỉ cần bọn họ mở cửa, chúng sẽ xông .”
“ thôi.” Tuấn Kiệt , nhún chân liền biến mất trong bóng đêm.
“Ơ, ngài cũng tới ?”
Cái việc ăn cướp vẫn nên để bọn làm!
Ngài thì làm gì ai dám tranh thủ ăn uống nữa?
Chưa có bình luận nào cho chương này.