Yêu Em, Sủng Em
Chương 160
Thực đáy lòng Tuấn Kiệt cũng đang bất an. thấy đội quân mới Lê Minh ở phía , liền nhíu mày, thế dùng nụ thản nhiên để che giấu, giống như thèm để ý đến việc đám đó kéo tới.
“So với nội thành ô nhiễm, chỗ mày lý tưởng. Tao dọn bộ viện nghiên cứu khoa học tới đây đấy!” Lê Minh tự hào giang tay khoe.
Tuấn Kiệt nháy mắt hiệu cho Lâm vòng hai tay n.g.ự.c hất cằm hỏi: “Chuẩn chu đáo như thế , chắc bỏ ít tâm huyết nhỉ?”
Bạn thể thích: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lê Minh vỗ tay, như giang hồ: “Mày , mà đây chỉ chút thủ thuật nhỏ đáng kể gì. Bọn chúng so với mày chính khác biệt một trời một vực.”
“ xem, mục tiêu thật sự mày gì? Đừng tới mời hợp tác, thái độ e chiến chứ?” Tuấn Kiệt để ý tới thái độ kệch cỡm Lê Minh hỏi tiếp. chính đang kéo dài thời gian.
“Tao , tao dọn nhà.” Lê Minh cũng thẳng thắn.
Tuấn Kiệt mỉm : “ thì giáo sư Minh vĩ đại, cha đẻ vô vàn công trình nghiên cứu cùng thí nghiệm trái phép cơ thể giờ sa cơ lỡ vận đến mức tới chỗ tao để ăn xin cơ ?”
Lê Minh vẫn chẳng tỏ tức giận với lời khích bác Tuấn Kiệt. Ông vẫn thản nhiên đó, một tay vuốt ve cặp đùi thon gọn Bích Liên, tay khác gác lên cánh cửa xe, ánh mắt bỡn cợt . Cuối cùng nhẹ giọng đáp: “Mày thể dùng từ cướp để thế.”
Thực ông cũng vẫn chút đề phòng, tò mò Tuấn Kiệt chuẩn những gì. Rõ ràng đây cũng chính một sản phẩm tạo từ tay ông , mà giờ đối mặt chống đối , nghĩ thế nào thì đáy lòng Lê Minh cũng đều khó chịu thể tha thứ .
Ngày hôm nay dạy cho 9001 một bài học, ông thật cam lòng.
Ánh mắt giễu cợt Lê Minh về phía đám bên cạnh Tuấn Kiệt, chỉ dựa mấy tên nít ranh cũng dám đối đầu với ông ? gan to bằng trời.
Nghĩ thế, Lê Minh vẫy tay, lập tức một tên da đen như than hoa, cả cơ bắp cuồn cuộn từ phía tiến lên phía . Gã bước một cách ngạo mạn, gương mặt và ánh mắt toát lên vẻ tàn nhẫn, loại cấp bậc nếu khi còn làm bình thường, hẳn cầm đầu mấy băng nhóm xã hội đen.
Gã lưu manh đen như than tới xe Lê Minh thì dừng , giọng ngược với ngoại hình gã cất lên: “Chủ nhân, mấy con bọ mà cũng gây phiền phức cho ngài, chính bọn chúng sợ sống lâu quá ?”
Gã xong, tất cả đều sững sờ gã thêm vài .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Rõ ràng đàn ông mà giọng đàn bà, còn mềm mại uyển chuyển mới c.h.ế.t chứ. Loại hình tượng chẳng khác gì những nàng tiên cá dùng giọng để dụ dỗ thủy thủ và ăn thịt. Nếu , gã đàn ông cũng thể dùng cách đó để săn mồi chứ chả đùa.
“Ha ha ha…” Lâm ôm bụng , chỉ tay gã lưu manh : “Một sản phẩm ?”
“ em, thật đùa, thấy cả cái đám đấy chỉ một ả đàn bà ? Đây chắc thâm ý ngài giáo sư giúp mấy thằng xả xì trét mà.” La Hàm vỗ vai Lâm giải đáp.
Gã lưu manh đen thì phì phò tức giận, nhận sự cho phép Lê Minh nên gã chẳng dám làm gì, chỉ thể đó gầm gừ như con linh cẩu thèm khát m.á.u thịt.
“Ông chủ, bọn sợ quá!” Lâm làm bộ sợ hãi.
Xem thêm: Em Kế Kiều Diễm Của Nữ Chính Trong Truyện Thập Niên (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Tao mã gen mới khá, thể đấu sô lô thử một chút ?” Tuấn Kiệt thăm dò.
Lê Minh thấy lời , sát ý trong mắt chợt lóe lên: “Tất nhiên , đây cũng một yêu cầu chính đáng mà!”
Tuấn Kiệt còn kịp vui mừng thì Bích Liên bên cạnh Lê Minh đột nhiên lên tiếng: “ cũng đấu, chọn cô .”
Ngón tay trắng cô chỉ về phía Nhật Ly đang tít đằng cùng đám mới biến đổi. Bởi vì cô yên tâm nên mới nằng nặc đòi theo Tuấn Kiệt đây. Giờ thì , thách đấu.
Cô cách làm chính vì Tuấn Kiệt kéo dài thời gian cho đám thiện hết một vòng lắp đặt thiết khuếch đại tần bao vây lấy đám Lê Minh. Nếu như bây giờ cô từ chối, hai nhóm lập tức xông cận chiến, như sự sắp đặt coi như mất hết, hơn nữa còn khiến gặp nguy hiểm.
Gia Ly híp mắt liếc về phía Bích Liên. kẻ thù đội trời chung, thôi ghét bỏ . Nghĩ ngợi chốc lát, cô tới đùng bên Tuấn Kiệt nhỏ giọng hỏi: “Cô năng lực ẩn gì ?”
“ một loại hợp chất k.í.c.h d.ụ.c trong tuyến bài tiết cô . Em nên cẩn thận đừng dính vô .” mỉm xoa đầu cô. Đôi cánh cô đủ khỏe để vươn bầu trời, niềm tin cô sẽ làm .
Hành động sẽ coi như một bài khảo hạch cấp cao dành cho Nhật Ly.
“Em hiểu .” Cô nắm lấy tay lớn giọng đáp: “Lên , hôm nay tao với mày sống c.h.ế.t luôn.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.