Yêu Được, Đau Được
Chương 11: Anh Đã Đến Muộn Một Bước Với Em, Nhưng Xin Đừng Đến Muộn Với Con…
Bốn ngày.
Thần như phát điên.
bộ hệ thống tìm kiếm ST Group huy động. lục tung từng phòng trọ, từng bến xe, từng nơi Vy từng đặt chân.
Gợi ý siêu phẩm: Dung Yêu đang nhiều độc giả săn đón.
một dấu vết.
Cô biến mất như thể từng tồn tại.
trong xe, đêm khuya, mưa rơi ngớt – thứ thời tiết đáng ghét luôn nhắc về cô.
tay chiếc lắc tay bạc cũ, tìm thấy trong ngăn bàn cô để .
Mặt trong lắc khắc dòng chữ nhỏ:
"Đêm mưa , em bắt đầu yêu ."
siết chặt.
Mắt cay xè.
“Vy, em giỏi lắm… Em làm yêu đến điên cuồng, biến mất như từng tồn tại.”
Điện thoại reo lên – trợ lý riêng.
“ tin tức.” – đầu dây bên vội – “Cô Vy từng đến khám ở một phòng mạch phụ sản tư cách đây hơn hai tháng… và…”
Thần gần như giật phắt dậy: “ tiếp!”
“… Và dấu hiệu… đang mang thai.”
Cả thế giới như sụp đổ.
Một lúc , mới bật . Tiếng khản đặc như thể trái tim ai đập mạnh đến rách nát.
“Em thai. Mà hề với …”
siết điện thoại, lệnh:
“Gửi địa chỉ phòng khám đó. Lập tức.”
Tại một thị trấn ven biển nhỏ cách trung tâm thành phố gần 300km.
Vy đang thuê một căn phòng nhỏ sát biển – nơi ai cô ai, cũng ai quan tâm cô từng yêu ai, từng mang tiếng gì, từng sống đau đớn thế nào.
Bụng cô nhô lên.
Mỗi tối, cô hiên nhà, một tay đặt lên bụng, một tay ôm gối, đôi mắt xa xăm sóng biển vỗ bờ.
Cô khi bỏ trốn.
Chỉ rằng… nếu tiếp tục ở , con cô sẽ đứa trẻ mang danh “con kẻ giật chồng, kẻ đào mỏ”. Và cô… sẽ mãi mãi ngẩng đầu giữa thế giới lạnh lùng .
“ xin …” – cô thì thầm – “ yếu đuối, đủ dũng cảm để giữ ba con .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô , lúc – cách đó mấy con phố, một chiếc xe đen sang trọng đang lặng lẽ dừng cổng phòng khám phụ sản.
Thần bước xuống, gương mặt u tối, mái tóc rối, áo sơ mi nhàu nhĩ. Tay run run khi thấy tờ đăng ký khám thai mang tên Trần Vy.
Với ngày khám … hơn hai tháng .
“Cô mang thai từ khi rời khỏi …”
siết chặt tờ giấy.
Gợi ý siêu phẩm: Khúc Tử Trúc Năm Ấy đang nhiều độc giả săn đón.
Một dòng chữ màu đỏ ghi chú phía cuối giấy khiến tim lặng :
“Khuyến cáo nghỉ ngơi định, bệnh nhân dấu hiệu stress và tiền sử sẩy thai.”
Trái tim đau đến nghẹt thở.
từng rời bỏ cô… để khi , cô vẫn yêu , vẫn dâng cho thứ – kể cả đứa con.
mà để cô mang thai… trong cô đơn.
Đêm đó, Vy mở cửa hiên, gió biển thổi mát lạnh.
Cô thấy tiếng bước chân.
… cô sững .
Thần đó.
Mưa ướt áo . Đôi mắt đỏ hoe, ánh đèn hiên vàng vọt, trông như một đàn ông lạc khỏi thế giới để tìm thở .
“… …”
bước tới, một lời, quỳ xuống mặt cô.
Ôm chặt lấy bụng cô. Áp mặt nơi sinh linh bé nhỏ đang hình thành.
“Xin … xin em… và xin con…”
Vy bật .
Cô tưởng rằng thể sống mà cần .
chỉ cần xuất hiện… cô gục ngã.
“Em rời …” – cô nghẹn giọng – “Vì em con tổn thương…”
ngẩng lên, mắt đỏ hoe.
“ thì từ giờ… sẽ ở đây. với tư cách một đàn ông quyền lực. Mà một cha. Một chồng. Một sống vì em, và vì con.”
Vy bật , ôm lấy .
Trong khoảnh khắc , định kiến, tổn thương, vết thương từ quá khứ… đều tan trong mưa.
Chỉ còn một điều duy nhất:
Tình yêu thật sự – bao giờ đến trễ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.