Yêu Anh Trong Bí Mật
Chương 2: MỖI ĐÊM MỘT GẦN HƠN
đêm đầu tiên tình cờ chạm mặt, Hạ An cứ ngỡ đó chỉ một khoảnh khắc lạ lùng sẽ trôi qua.
.
Kể từ hôm đó, mỗi đêm mưa về, cô lặng lẽ bước lên cầu thang gỗ cũ, mở cánh cửa gác xép. Và vẫn ở đó, như từng rời .
Duy kể nhiều về . Chỉ bảo rằng nơi nào để về. Và nơi duy nhất thể yên … căn gác tạm bợ – nơi chẳng ai quan tâm đến.
Hạ An chẳng hỏi gì thêm. những chuyện, chỉ cần im lặng cùng đủ.
Cô đem lên cho chút đồ ăn thừa ở căn tin. khi chỉ một chiếc bánh bao, một ly sữa đậu nành ấm, đơn giản cuộn khăn khô để lau tóc cơn mưa. Duy luôn nhận lấy, nhiều, chỉ cô bằng ánh mắt sâu như đêm tối.
Cho đến một đêm...
“Em thấy sợ ?” – Duy bất ngờ lên tiếng khi cô đang xổm trải tấm thảm nhỏ cho cả hai cùng .
“Sợ gì?” – Hạ An nghiêng đầu.
“Sợ... ở cùng một đàn ông lạ, trong một căn phòng cấm, giữa đêm khuya như thế ?”
Cô mím môi, bất giác bật khẽ.
“Nếu định làm gì, thì ngay từ đêm đầu tiên làm . chỉ em như kẻ canh gác, còn em... thấy yên tâm một cách kỳ lạ.”
Duy đáp. Chỉ cô. Lâu thật lâu.
Gợi ý siêu phẩm: Trùng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Kiêu Kỳ Mang Thai Vả Mặt Bạch Liên Hoa đang nhiều độc giả săn đón.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Gió lùa qua khe cửa sổ nhỏ, làm tấm rèm mỏng bay phất phơ, để ánh trăng nhảy múa làn da trắng mịn Hạ An. Cô mặc một chiếc váy ngủ mỏng tang, mùi hương nhẹ nhàng phảng phất như hoa nhài. Duy siết chặt bàn tay đặt đầu gối, cố dằn xuống sự xao động nơi đáy lòng.
“An.” gọi tên cô. Dịu dàng, chậm rãi. Như đang gọi một điều cấm kỵ.
“Hửm?” – Cô ngẩng lên, phòng .
Gợi ý siêu phẩm: Món Canh Của Tiểu Tam Khiến Anh Ta Nằm Liệt Hết Phần Đời Còn Lại đang nhiều độc giả săn đón.
Duy chạm nhẹ tay má cô, đầu ngón tay lành lạnh, ánh mắt thì nóng như thiêu đốt.
“Đừng như thế...” – thì thầm.
“Em ?”
“Như thể... em sẵn sàng để hôn em.”
Khoảnh khắc đó, gió ngừng thổi, tim ngừng đập, và giới hạn mỏng manh như tan chảy trong thở ngắn.
cúi xuống, và cô né tránh.
Môi họ chạm – dịu dàng, rụt rè, dần dần như nhấn chìm cả hai trong mê say lối thoát. Căn gác xép chật hẹp dường như rộng , ôm trọn lấy hai trái tim đang đập cuồng loạn vì .
Khi rời khỏi , Hạ An dựa đầu n.g.ự.c , giọng khẽ run:
“Em chuyện … em , em rời khỏi nơi .”
Duy siết chặt cô lòng. Ánh mắt tối .
“ đừng cả. Từ bây giờ, đêm nào cũng lên đây với . Hạ An, chắc chuyện thể xa… một điều – em.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.