Ý Thức Ranh Giới
Chương 3
bật trong nước mắt.
nghĩ đến kiếp khi mới chỉ sáu mươi lăm tuổi, đau buồn khôn tả.
Thực sức khỏe và chồng vẫn luôn , chỉ vì chuyện con trai con dâu ngày càng nhiều, ngày càng lao tâm khổ tứ.
Đặc biệt nửa năm liệt giường vì ngã, tiều tụy trông thấy.
Hầu hết việc đều do một tay lo liệu, chăm sóc , chăm sóc cháu.
Một ông già lớn tuổi, còn tranh thủ thời gian, hạ thấp khắp nơi cầu xin các đồng nghiệp cũ, nhận những công việc lặt vặt.
Mắt mờ , vẫn gục bàn để vẽ các bản thiết kế.
Thực lúc đó lo lắng sẽ , nên đang tính toán cho tương lai .
Đáng tiếc cho sự ngu , khiến trong những năm tháng cuối đời gần như lấy một ngày sống thoải mái.
Kiếp , quãng đời còn , chỉ cùng xứng đáng, đến cuối con đường.
05.
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
khi kiểm tra xong ở bệnh viện, chồng chợ mua đồ ăn, kéo đến một nhà hàng trang trí đẽ bên ngoài.
"Về nhà làm gì? Làm osin miễn phí ? tin , chúng ăn cơm xong, thong thả dạo về, chắc chắn hai đứa nó vẫn ."
như dự đoán.
Khi chúng về đến nhà, Vương Dương đang sofa với vẻ mặt lạnh tanh.
vẻ tra hỏi tội .
Thấy chúng về tay , Vương Dương lập tức nhảy dựng lên: "Giờ mà còn mua rau ? Bố , rốt cuộc hai làm cái trò gì ?"
đó, ngay: "Thôi, bỏ , lát nữa ăn ngoài cũng ."
, kéo về phía phòng ngủ.
Chồng mặt lạnh tanh, đang định quát mắng con trai.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thì "Chát" một tiếng, cả hai cha con đều ngây .
Nhân lúc Vương Dương còn đang sững sờ vì đánh, kìm cơn giận trong lòng, liên tiếp tát thêm cho mấy cái nữa.
Vương Dương kinh hoàng hét lớn: "! làm cái quái gì ?"
Cánh cửa phòng giật mạnh mở . Hiểu Nguyệt dĩ nhiên vẫn luôn chú ý động tĩnh bên ngoài.
thừa cơ hội tát Vương Dương thêm hai cái nữa.
Vương Dương ôm mặt lùi hai bước, mắt đỏ ngầu vì tức giận: ", điên ! đ.á.n.h con?"
Hiểu Nguyệt cũng chạy đến bên cạnh , cả hai vợ chồng kinh ngạc phẫn nộ .
Chồng hiểu tại tính đột nhiên trở nên cứng rắn như , giờ phút vẫn lưng để bảo vệ.
"Vương Dương! Con ăn với như thế ? mày đ.á.n.h mày thì !"
giũ giũ bàn tay đang nóng rát, lạnh lùng : "Vương Dương, bình thường và bố quá nể mặt , để phép lớn tiếng quát tháo bố . Hồi nhỏ dạy dỗ cách ăn đàng hoàng, tôn trọng lớn chúng . mà còn như , thấy nào sẽ đ.á.n.h đó."
Những cú tát hề nương tay. Gương mặt Vương Dương đỏ bừng lên thấy rõ.
thấy Hiểu Nguyệt kéo kéo áo . Vương Dương vốn đang định nổi cơn thịnh nộ nuốt cục tức rõ ràng xuống, mắt đỏ hoe :
", làm ầm lên như thế, chỉ con và Hiểu Nguyệt dọn về ở chung với bố ?
Xem thêm: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Con bàn bạc với Hiểu Nguyệt , bọn con sẽ về ở với hai hai tháng. Tuy nhà cần ý thức ranh giới, cũng thể quá xa cách . Hiểu Nguyệt cũng vô lý, thấy ?"
Hiểu Nguyệt gật đầu một cách miễn cưỡng: " dì trẻ mồ côi nên thích một đại gia đình sống cùng . thì bọn cứ ở tạm đây , dù sống chung một mái nhà, chỉ cần tôn trọng ranh giới thì cũng gì nữa."
suýt bật vì tức giận, lạnh lùng liếc Vương Dương một cái. Thật ngu xuẩn tồi tệ.
"Dừng . Hiện tại chỉ thích sống yên tĩnh một với lão Vương thôi. thấy hai , ý thức ranh giới thực sự quan trọng. cũng học ." , liếc phòng ngủ.
"Cả buổi sáng thu dọn hành lý mà chỉ mỗi cái ba lô thôi ? lẽ ngay từ đầu dọn ? ý thức ranh giới hai chỉ mấy câu khẩu hiệu suông, bố phục vụ như trâu như ngựa, bố một lời nào?"
chọc thẳng suy nghĩ họ khiến mặt Hiểu Nguyệt tối sầm .
Cô tức giận đùng đùng xông phòng, bắt đầu dọn đồ loảng xoảng.
Vương Dương còn nổi nóng với . trợn mắt lên, Chồng "Chát" một cái tát mặt : "Thái độ gì với mày đấy?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.