Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ý Thức Ranh Giới

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chồng nhồi m.á.u cơ tim đột ngột. khi gọi cấp cứu, lập tức gọi cho con trai đang sống ở khu chung cư bên cạnh. kịp mở lời, nó giận dữ trách mắng.

", thể một chút Ý thức Ranh giới ! Giờ buổi tối, đừng làm phiền thời gian quây quần gia đình ba chúng con. chuyện gì thì mai !" dứt lời, nó cúp máy ngay lập tức.

gọi cho con dâu. Cô nhấc máy, tuôn một tràng, át hẳn giọng .

"Dì , làm ơn đừng phiền phức như ? Đáng lẽ nên đưa điện thoại cho hai , kiểu gì hai cũng giữ ranh giới. Nếu và Vương Dương ly hôn, hai mới vui vẻ ?"

Trong điện thoại truyền đến giọng con trai đang dỗ dành cô : "Hiểu Nguyệt, đừng giận. Bố già càng ngày càng thiếu ranh giới, sẽ giúp em chặn !"

Tiếng cúp máy vang lên, trái tim nguội lạnh.

Chồng giường, thể cử động, mặt tái nhợt, mồ hôi đầm đìa.

nắm lấy tay ông , nước mắt giàn giụa, cảm nhận sinh mạng ông đang dần trôi .

Tối hôm đó, xe cấp cứu đưa chúng đến bệnh viện, cấp cứu cho chồng , tiếc bỏ lỡ thời gian vàng để cứu chữa.

Chồng .

Mãi đến sáng hôm , con trai mới gọi điện thoại đến, câu đầu tiên vẫn trách móc.

"Bố làm ? Tám giờ mà vẫn đưa bé Thông học? Ông làm ông nội kiểu gì thế?!"

"Bố con nhồi m.á.u cơ tim, ông mất ." Nỗi đau lớn ập đến, tim như nghẹt , nước mắt rơi .

Con trai sửng sốt một lúc, câu đầu tiên nó : " ai đón bé Thông đây? lái xe."

Khoảnh khắc , con trai cũng c.h.ế.t .

nhảy từ tầng thượng xuống, theo chồng .

Khi mở mắt nữa, thấy trọng sinh về cảnh tượng ngày đầu tiên con dâu mới bước chân nhà.

, nhất định sẽ cho chúng , Ý thức Ranh giới gì.

01.

" coi trọng ý thức ranh giới, hy vọng hai cũng như . Tuy con dâu hai , sẽ gọi hai bố , vẫn sẽ gọi chú dì."

thấy những lời , trọng sinh .

Trở về ngày đầu tiên con dâu mới về nhà, lập hàng loạt quy tắc cho hai vợ chồng già chúng .

Con dâu Hiểu Nguyệt ăn mặc thời thượng, với thái độ cao ngạo, những lời y hệt như kiếp .

còn buồn bực như kiếp , thậm chí thèm chúng.

nắm lấy bàn tay ấm áp chồng, mắt nóng rực.

Sự xúc động vì "mất tìm thấy" lấn át tất cả, thứ khác đều còn quan trọng nữa.

Hiểu Nguyệt vẫn tiếp tục : "Chú dì, hai cũng đừng giận, ý . Đây thói quen , đối xử với đều như . Khi con giao tiếp với , ý thức ranh giới mới thoải mái nhất.

Nếu hai đồng ý, đó mới cơ sở để chúng thể trở thành một nhà."

"Chắc chắn vấn đề gì, bố loại cổ hủ, nhất định sẽ tôn trọng thói quen em." Con trai Vương Dương vội vàng đồng ý ngay lập tức.

đó thúc giục chúng bày tỏ thái độ: "Bố , hai ?"

Chồng nhíu mày, định mở lời thì cấu tay thật mạnh.

Kiếp , cũng kịp thời ngăn cản chồng đang định nổi giận, mỉm đồng ý.

Tính vốn nhu nhược, luôn nghĩ "một sự nhịn chín sự lành", cũng tôn trọng thói quen sống trẻ.

ở kiếp , vẻ mặt bình tĩnh, giọng càng thêm lạnh lùng.

"Đương nhiên, đây chuyện riêng hai vợ chồng con, các con quyết định ."

Vương Dương phấn khích, nhận cảm xúc : "Con ngay nhất mà."

đó, nó còn hớn hở nháy mắt với Hiểu Nguyệt.

Vẻ mặt Hiểu Nguyệt chút đắc ý: "Chú dì thật hiểu chuyện. sẽ hết những quy tắc một , đỡ nảy sinh chuyện vui."

"Thứ nhất, đừng tùy tiện gọi điện cho , cũng sẽ thêm WeChat hai . Dù thì, về bản chất, chú dì đối với lạ."

"Thứ hai, những họ hàng lộn xộn nhà hai , cũng đừng để quen .

cho cùng, chỉ kết hôn với Vương Dương, chứ kết hôn với cả gia đình hai . Họ đối với cũng lạ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hôm qua bác cả ? Kéo tay , ý thức ranh giới gì cả, chịu nổi. Làm ơn chuyển lời giúp , nếu gặp ngoài phố thì nhất đừng chào hỏi, thích làm với quen ."

Lông mày chồng nhíu đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi. Bác cả thằng bé thương hai đứa nó, chỉ đưa tiền mừng ở bàn đăng ký, mà còn lén lút đưa riêng một phong bì lì xì lớn năm vạn đồng.

Nhận tiền , một lời cảm ơn, trái còn chê kéo tay cô .

siết tay chồng , trấn an , hiệu cho Hiểu Nguyệt tiếp tục.

"Thứ ba, ăn Tết, sẽ ăn cùng hai . bố riêng . Nếu Vương Dương về thì về, còn thì ."

"Thứ tư, sự cho phép , xin đừng gọi điện cho Vương Dương bảy giờ tối. Tuy con trai hai , bây giờ chồng . vẫn hy vọng đặt gia đình nhỏ lên hàng đầu."

liệt kê mười mấy quy tắc một , và đều bày tỏ sự đồng tình với từng điều.

Mặt chồng càng càng đen , phản bác , chỉ thể uống liên tục.

Vương Dương lén lút quan sát biểu cảm .

Thấy hề nổi giận, nó nhẹ nhàng thở phào, miệng càng lúc càng toe toét, kéo Hiểu Nguyệt dậy.

"Bố , tụi con về phòng nghỉ ngơi nhé. Khi nào cơm xong thì gọi tụi con."

đưa tay chặn chúng , lúc mới mở lời.

"Các con đặt quy tắc, cái ranh giới , cái ranh giới , bọn chắc chắn sẽ tuân thủ. bọn cũng một vài ranh giới, chắc chắn các con cũng thể làm theo, ?"

Chồng vẫn đang cầm chén , ngạc nhiên .

Con trai cũng rõ ràng sửng sốt, hiển nhiên ngờ rằng , một vốn dễ chuyện, đề xuất chuyện .

Hiểu Nguyệt vẫn còn đang vui vẻ, vẻ mặt đắc ý: "Đương nhiên !"

02.

nhếch mép .

"Thứ nhất, việc các con gọi bố , về nhà ai ăn Tết, bọn đều quan tâm.

Họ hàng gì đó, trẻ các con tình cảm, bọn hiểu.

Tiền mừng đồng nghiệp và bạn bè các con cứ giữ.

Tiền mừng những họ hàng khác trả . Đặc biệt những lời Hiểu Nguyệt chuyển lời cho bác cả, nhất định sẽ chuyển. phong bì lì xì năm vạn đồng bác cả lén đưa cũng trả . Dù thì đồ lạ nhất đừng nên nhận. Chuyện làm chứ?"

Hiểu Nguyệt, miệng luôn ý thức ranh giới, mặt thoáng qua vẻ hổ, chỉ thể miễn cưỡng theo.

" quan tâm, nhất đừng đến dính líu đến ."

Vương Dương lo lắng, định mở lời thì lạnh lùng trừng mắt nó.

Nó khựng , nuốt ngược lời bụng.

"Thứ hai, cách nhất để ý thức ranh giới sống chung.

đây và bố con ba bảy lượt mời mọc thì các con mới chịu dọn . Dù đám cưới cũng xong , hai đứa thu dọn đồ đạc, dọn ngoài . Các con cũng đừng ăn cơm ở nhà nữa, dùng chung đũa, nước bọt trộn lẫn một đĩa, quá thiếu ý thức ranh giới."

Chồng há hốc mồm, kinh ngạc từ đầu đến cuối.

Hiểu Nguyệt, còn hống hách, mặt lập tức đen sầm . Mặt Vương Dương cũng đầy vẻ hổ, trách cứ .

giả vờ như thấy biểu cảm mấy đó, cố tình tỏ kinh ngạc con trai và con dâu.

"Hai đứa sẽ chuyển đấy chứ? Lúc nãy con đặt quy tắc, chẳng rằng điều quan trọng nhất ý thức ranh giới tôn trọng gian riêng tư ?

Hai vợ chồng con lẽ cảm thấy ở đây thoải mái quá, định dọn nữa? định ở đến cuối cùng, ép hai ông bà già dọn ngoài, chiếm luôn căn nhà ?"

" thể!" Hiểu Nguyệt bĩu môi, ánh mắt khó chịu: " thu dọn hành lý ngay đây!"

"!" Vương Dương gấp gáp kêu lên: " làm chứ?"

cảm thấy khó hiểu: " hả? Chẳng các con ý thức ranh giới ?

và bố con quen sống hai trong nhà . Bọn sợ rằng lỡ cẩn thận giẫm ranh giới, làm con mất vợ thì chút nào!"

Con trai nghẹn họng, lời nào. Bên truyền đến tiếng đóng cửa phòng rầm rầm. Nó vội vã đuổi theo.

hừ lạnh một tiếng, thu ánh mắt.

Với Hiểu Nguyệt, gì để , dù cũng .

sinh nuôi cô , vốn dĩ thể đòi hỏi gì ở cô .

Vương Dương, nó tiêu hao hết tâm huyết , thằng sói mắt trắng , cần nó nữa.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...