Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Về Năm 18 Tuổi, Dựa Vào Ăn Dưa Mà Nổi Tiếng!

Chương 143

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Phó Tinh Hàn giận dữ Phùng Như đang gục sàn, ánh mắt ánh lên vẻ tàn độc thể kiềm chế. Lòng phụ nữ ác độc đến ? chỉ dựa dẫm cô vài năm thôi mà, tại hủy hoại sự nghiệp chứ!

Phó Tinh Hàn cố gắng đè nén ngọn lửa giận đang bốc lên trong lồng ngực. nhắm mắt, hít một thật sâu để lấy bình tĩnh. Khi mở mắt , bước đến mặt Phùng Như, lạnh lùng cất lời:

“Phùng Như, chúng thanh toán sòng phẳng hết cơ mà? Hồi trẻ khó khăn, vay cô chút tiền. trả cả gốc lẫn lời cho cô ? Cô còn gì nữa? Kể cả hơn hai mươi vạn chi phí phẫu thuật ung thư phổi bố cô, chẳng trả nốt ! Cô còn hài lòng cái gì nữa?”

“Em, em...” Phùng Như cách nào phản bác, đành ngượng nghịu cúi gằm mặt.

, cô còn gì để hài lòng cơ chứ? Phó Tinh Hàn chỉ trả hết nợ cũ, mà còn chi trả tiền phẫu thuật cho cha cô. chẳng còn nợ cô bất cứ điều gì nữa.

theo kịp bước chân , cứ mãi quanh quẩn tại chỗ, và khi Phó Tinh Hàn dần nổi tiếng, cô càng trở nên lười biếng hơn, cả ngày chỉ mơ mộng trở thành phu nhân giàu .

“Em xin , Tinh Hàn. Em xứng với ... Em nên làm phiền . Xin ...”

Lục Yên Yên cau mày, hạ giọng châm chọc Tôn Thiên Thiên: “Cô gái chập mạch ? Giờ phút mà còn bênh vực cái tên tra nam đó ?”

Tôn Thiên Thiên cũng lắc đầu, thể hiểu nổi suy nghĩ Phùng Như: “ thế, đàn ông hai chân ngoài thiếu gì, cứ níu kéo cái loại ?”

Chỉ Lâm khẽ thở dài: “Lục tiểu thư và Tôn Tổng đều thiên kim lá ngọc cành vàng, từ bé nấy, tất nhiên sẽ hiểu rõ chuyện . Phùng Như chính tâm lý ép buộc.”

“Gia cảnh Phùng Như vốn dĩ chỉ ở mức trung bình, nhờ tiền tiêu vặt và công việc bán thời gian , Phó Tinh Hàn mới đủ tiền trang trải việc học. khách sạn gia đình Phùng Như đóng cửa, gia cảnh cô tụt dốc thảm hại. Phùng Như bắt đầu tự ti, cảm thấy còn xứng với Phó Tinh Hàn nữa, từ đó càng dễ thao túng và lừa dối!”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Mấy năm qua, Phó Tinh Hàn vẫn thường xuyên nhồi nhét đầu Phùng Như những lời : 'Nếu ngay từ đầu gia cảnh nghèo khó, còn cô khá giả, cô nghĩ cô thể thi đỗ trường hơn ? Bản chất cô vốn dĩ chẳng bằng , chỉ nhà tiền hơn mà thôi. cô đừng lo, nếu bây giờ cô đầu tư cho học, khi nổi tiếng, nhất định sẽ đền đáp công ơn cô!'”

“Đền đáp công ơn cái quái gì! Cái cách đền đáp đá bay ?”

Tất cả khách mời những lời đều tức giận đến mức nổ tung lồng ngực. Loại lời lẽ rác rưởi gì thế ! Nhận sự giúp đỡ Phùng Như đủ, giờ còn sang giẫm đạp cô ? đồ vong ân bội nghĩa, chẳng khác gì câu chuyện nông phu và rắn độc!

Phó Tinh Hàn hề những suy nghĩ , vẫn tiếp tục dùng lời lẽ dối trá để lừa gạt Phùng Như: “Phùng Như, cuộc đời còn dài lắm. tự nỗ lực từng bước để vị thế như ngày hôm nay. thể vì em mà từ bỏ. Dù thì, chúng còn ở cùng một thế giới nữa . Chia tay , đó điều nhất cho cả hai!”

Phùng Như hổ đến mức cúi đầu, dám hé răng.

Những mặt đều tức giận đến nghiến răng ken két, chỉ hận thể lôi đầu Lâm , để Phó Tinh Hàn cũng thấy “tiếng lòng” cô, để xem rốt cuộc đang tự vả mặt mạnh mẽ đến mức nào!

Chỉ Lâm vuốt cằm, nghiêm túc suy ngẫm:

“Nếu Phó Tinh Hàn cố gắng từng chút một để ngày hôm nay đang ám chỉ chuyện 'ngủ' với vô kim chủ mới tài nguyên và địa vị hiện tại... ôi, chuyện cũng coi cố gắng ?” Cô dừng , đó chốt hạ: “Để nghĩ xem... vẻ như cực kỳ cố gắng ở giường thì hơn!!!”

:???

Chuyện gì? Chuyện gì thế ? Phó Tinh Hàn và kim chủ?! còn loại dưa động trời như ?!

Tất cả đều đổ dồn ánh mắt chằm chằm Phó Tinh Hàn.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...