Xuyên Thành Nữ Phụ Xui Xẻo, Tôi Nấu Cơm Nuôi Tướng Quân Mỗi Ngày
Chương 336
Khi thấy chậm rãi cởi y phục , nàng dứt khoát đưa tay cởi thắt lưng . Gương mặt Tiêu Hoài Đình mất huyết sắc lúc đỏ lên, dám chậm trễ mà nhanh chóng cởi y phục .
vẻ cao gầy khi cởi y phục cơ bắp. Nếu lúc bình thường, chắc chắn Yến Thu Xu sẽ chằm chằm lồng n.g.ự.c rắn chắc và cơ bụng sáu múi .
lúc nàng quan tâm những thứ , sợ rõ vết thương nên cầm nến đến gần . Khi thấy vết thương còn đang chảy máu, trái tim nàng siết chặt: "Thuốc trị thương dùng ? cần dùng nước nóng lau sơ ?"
Nàng dám làm, sợ khử độc gây nhiễm trùng.
" , nàng cứ bôi lên , chút vết thương nhỏ thôi nên cần lo lắng như thế." Tiêu Hoài Đình lên tiếng an ủi.
Yến Thu Xu , lúc mới run tay đổ thuốc bột lên vết thương. lẽ khi bôi thuốc đau, mỗi rắc xuống nàng thể cảm nhận cơ bắp căng cứng, khi dừng tay thì m.á.u chảy nữa, thấy trái tim nàng liền co rụt .
Lúc xoa thuốc, nàng mới phát hiện sống lưng thẳng tắp chỉ một vết thương. đó nhiều vết thương cũ, vết sẹo còn mới mờ, sờ mới cảm nhận .
Ngón tay trắng nõn nàng cẩn thận xẹt qua một chỗ, bề ngoài vẻ như bình thường, khi chạm mới cảm nhận da ở nơi đó bằng phẳng.
kỹ hơn, nàng thấy một vết sẹo gần như phủ bộ lưng, giống như một con rết đáng sợ chiếm giữ lưng .
Thảo nào đây chỉ vết thương nhỏ.
Yến Thu Xu cắn răng, chậm rãi thở phào để thả lỏng một chút. thở ẩm ướt phả sống lưng Tiêu Hoài Đình, cảm xúc tê dại che cảm giác đau đớn khiến đuôi xương cụt run lên. vội thẳng lưng, giọng điệu tùy ý : " nàng sợ quá nên đấy chứ?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bạn thể thích: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
" !" Yến Thu Xu phủ nhận, vẻ mặt nghiêm túc bôi thuốc lên vết thương, đó mới cầm khăn lau tay, nuốt sự chua xót trong lòng xuống, khẽ : " ngoài lấy chút nước nóng lau cho ngài một phen."
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm, truyện cực cập nhật chương mới.
Nàng thì thấy tay áo nắm chặt.
Nam nhân xử lý xong vết thương, khóe môi tái nhợt nở nụ nhẹ nhõm: "Làm phiền A Xu thuận tay làm món gì cho ăn ? thấy đói bụng ."
"Ừm, thôi." Yến Thu Xu đáp.
Trong viện nàng một phòng bếp nhỏ, bình thường đều nấu ăn ở đây, mà tình huống nàng thể làm gì khác. Nàng ngoài lấy một nồi nước lớn đó bắt đầu nhóm lửa.
Lửa nhóm xong, nước mắt ở khóe mi Yến Thu Xu nhanh chóng rơi xuống. Nàng lau khi giơ tay lên, ánh lửa chiếu rọi vết m.á.u khô khốc vẫn còn dính tay lau sạch. Nàng buông tay xuống, tiếp tục cho củi lò. Thủy Mỗi mơ mơ màng màng thấy động tĩnh, mặc y phục lên xem, Yến Thu Xu ở bên , trong phòng còn ánh sáng. Nàng thấy rõ vệt nước mắt mặt đối phương, lúc sốt ruột : "Cô nương, chỗ nào thoải mái ? ?"
Trong phòng, thanh niên tựa nửa bên tường thể cứng đờ. Ngoài phòng, Yến Thu Xu vội dùng tay áo lau nước mắt, khẽ : "Ngươi đừng chuyện, lấy cho nước rửa tay ."
Thủy Mỗi về phía tay nàng, lúc hít sâu một hoảng sợ thôi, cũng may Yến Thu Xu giải thích tình hình kịp lúc, nàng mới gật đầu lấy nước cho nàng rửa tay. đó : "Cô nương chăm sóc cho thiếu gia , nơi nô tỳ ."
Yến Thu Xu lắc đầu, nàng rơi nước mắt.
Chuyện hổ, nàng thể mặt khác, nàng qua đó !
Thủy Mỗi thấy cũng khuyên giải nữa, lau nước mắt cho nàng nhóm lửa. Nàng làm việc thuần thục, lửa trong lò cháy rực, bao lâu nước sôi lộc cộc trào ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.