Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 348
Cán sự Lý khẩu vị , tâm trạng , cơn buồn ăn cũng ùa lên. Bình thường hai cái màn thầu ăn nổi, ăn những ba cái rưỡi.
Ăn tới trướng bụng, còn lưu luyến nỡ, cảm nhận trong miệng thực sự quá ngon, hận thể ăn thêm vài miếng nữa.
Bốn họ thế mà ăn hết mười hai cái màn thầu.
May mà cán sự Lý mua nhiều, nếu mua ít, đủ ăn.
Lục Ngọc : “Ngày mai nấu cháo, dùng dưa leo trộn làm một món ăn kèm !”
Rau củ đều họ tự mang, hơn nữa mùi vị rau họ ngon, ăn cũng ngon, trải qua tay Lục Ngọc chế biến, càng thêm ngon.
Họ ăn no uống đủ liền buồn ngủ, dù dậy sớm tới đây cũng mệt. Họ trở về phòng nghỉ ngơi sớm, chỉ lưu mùi thơm thức ăn quanh quẩn trong nhà bếp.
Mỗi khi nhà nghỉ đều sẽ hỏi: “Mùi gì mà thơm quá ?”
Khi khách nấu, khỏi họ tiếc nuối cỡ nào, họ cũng ăn.
Lục Ngọc bọn họ ăn ngon một bữa, ngủ ngon một giấc, ngày hôm , mỗi đều tinh thần phơi phới hội trường.
Đại hội rau củ ở đây tổng chính quy, mời ít chuyên gia trong ngoài tỉnh tới.
mang rau củ chất lượng cao do gây trồng tới đây khảo sát học tập chính, tới mua rau chỉ chiếm ít.
Lục Ngọc bọn họ bê đồ hội trường.
Chỗ phân phối cho họ góc ở phía , tìm kỹ căn bản tìm .
thấy vị trí , ba Lục Ngọc cả kinh trong lòng.
Bạn thể thích: Xuyên Không Làm Nông Phu Thê - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Rượu thơm cũng sợ hẻm sâu, thấy vị trí xa như , nào dễ tìm họ chứ?
Lục Ngọc tìm phụ trách ở đây, xem thử thể chuyển lên chút .
dạo một vòng căn bản tìm .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cán sự Lý : “Chúng tới từ vùng nhỏ, mỗi đều như .” Nơi cũng chuyên giơ cao giẫm thấp, gặp từ tỉnh thành phố tới liền tìm cho vị trí .
Gặp từ vùng nhỏ tới, liền sắp xếp vị trí .
Đừng bỏ lỡ: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng, truyện cực cập nhật chương mới.
Lục Ngọc nghĩ ngợi : “Bày hàng lên .”
Cán sự Lý thấy Lục Ngọc bọn họ vất vả ôm thùng rau củ như , trong lòng đột nhiên chua sót, hết cách, ai bảo huyện bọn họ còn thuộc huyện nghèo.
Lục Ngọc tức giận, khi bày đồ xong, xa xa thấy giám đốc Lý ngày hôm qua tới, thấy cô lập tức trào phúng : “Dô, đây tới đây bán rau !”
hẹp hòi, hôm qua chịu thiệt, cả đêm ngủ ngon , bây giờ thấy Lục Ngọc, lửa giận trong lòng bùng lên.
Lục Ngọc thấy phiền, giống như ruồi nhặng , xua đuổi : “Liên quan gì tới ?”
Giám đốc Lý : “Nơi cho bán rau.” xong lập tức tìm hai bảo vệ, tịch thu đồ họ .
Động tác vô cùng thô bạo, Đại Tráng với Thiết Ngưu ở đây, thể để họ đắc ý. Hai dùng thịt lập tức chắn mặt, giống như hai bức tường .
bên cạnh đừng hòng đụng rau họ.
Giám đốc Lý tiểu nhân đắc chí : “Ngàn tính vạn tính, cô ngờ giám đốc hội trường nhỉ! , xử lý sạch sẽ đồ ở đây! Thứ tạp nham gì cũng thể bày ở đây ?” xong Lục Ngọc.
vô cùng tức giận, thấy gương mặt xinh cô, dáng mảnh khảnh, trong lòng nổi lên tà niệm.
Chuyện ỷ thế h.i.ế.p cũng đầu làm, hôm nay chuẩn mà tới.
Lục Ngọc : “ uy phong thật ha, họ mời chúng tới, dựa vứt đồ chúng ?”
Lục Ngọc mắt , : “Hơn nữa, chúng bày đồ cũng dựa theo quy tắc! Hôm qua giáo huấn còn đủ, bây giờ còn chủ động tới.”
nhắc chuyện hôm qua còn , nhắc tới khiến giám đốc Lý càng thêm tức giận, lập tức hét to: “Ném , ném hết cho .”
Cán sự Lý cũng nổi giận, hôm qua chứng kiến , giám đốc Lý tiểu nhân vô lý như : “ tư cách gì làm như ?”
Đại Tráng và Thiết Ngưu hận thể đánh một trận xả giận.
Ngay lúc , giáo sư mập dẫn mấy lão giáo sư tới, xa xa thấy bên ầm ĩ, ông rõ thế mà giám đốc Lý và Lục Ngọc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.