Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Chương 562

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tương tự như vết sẹo do bỏng, màu sắc đậm hơn, độc trùng...

Lão thần y nhíu mày, dường như đoán đó loại độc trùng nào.

chính vì , ông chỉ thể lắc đầu với Tần Cửu An.

"Nếu loại vết sẹo đó, thì thể xóa , ngày mai, ngươi dẫn đó đến cho xem, lẽ loại độc trùng nghĩ."

Tần Cửu An c.ắ.n chặt răng: "..."

"Chỉ xóa sẹo thôi, bệnh nặng, ngươi cần gì chạy đến đây giữa đêm khuya thế ? Bên ngoài tuyết rơi lớn lắm ?"

Lão thần y thở dài: "Ngươi cầm dù trở về sớm một chút, nếu chậm nữa, e rằng đường sẽ dễ ."

đường từ tiệm t.h.u.ố.c trở về, Tần Cửu An cúi đầu, trong đầu hình ảnh Lam Nguyệt.

nhớ đến dung nhan khuynh thành nàng, nghĩ đến hiện giờ nàng mang chiếc mặt nạ che vết sẹo, khỏi thở dài.

Nàng dường như yêu cái , mỗi thấy nàng, nàng đều mặc váy áo xinh , đeo hạt châu nhỏ xinh , tiểu lục lạc.

Ngay cả chiếc mặt nạ nàng đeo hiện giờ cũng tinh xảo vô cùng.

mặt đều theo đuổi sự mỹ, theo đuổi cái , thế mà nàng để ý đến vết sẹo mặt.

trong lòng nàng thì ?

Nàng chắc chắn thể quan tâm... Nụ nàng che giấu một tia ảm đạm, thể thấy.

Về đến nhà, Tần Cửu An nấu nước sưởi ấm, chỉ giường, cả ủ rũ.

Một đêm ngủ, cộng thêm cơ thể lạnh giá, sáng hôm khi tỉnh dậy, vết thương nơi tàn chi truyền đến từng cơn đau nhói.

cau mày, xoa bóp qua loa mấy cái dậy đến Sở gia.

"Tần Cửu An! Đêm qua trộm ? sắc mặt kém như ?"

cửa, tinh thần uể oải, sắc mặt xám xịt, trông như bệnh nguy kịch.

Thẩm Chỉ nắm lấy cánh tay , lạnh ngắt, nàng hít sâu một , cố gắng giữ bình tĩnh:

"Những gì dặn tối qua, đều làm ?"

Tần Cửu An mấp máy môi, thờ ơ : " , cánh tay cũng đau, hơn nữa làm theo lời tỷ , tỷ yên tâm ."

"Hừ... coi trẻ ba tuổi ?"

Thẩm Chỉ trừng mắt ," đây cho !"

Nàng túm Tần Cửu An nhà chính, ấn xuống ghế dài bếp.

đến quá sớm, trong nhà chỉ Thẩm Chỉ, Sở Trường Phong và Sở Khiếu, những lớn thức dậy.

Mấy đứa trẻ và Lam Nguyệt đang ở trong nhà, vẫn còn ngủ.

Sáng sớm, trong nhà đốt lò than, ấm áp dễ chịu, Tần Cửu An cảm thấy bản như sống .

lâu , Thẩm Chỉ trở , nàng mang theo một bình nước nóng và một ly nước gừng đường đỏ bốc khói nghi ngút.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Uống cái , đặt bình nước nóng lên miệng vết thương để giữ ấm."

Bình nước nóng bọc trong một bao vải dày, miệng bao dây đai lớn, thể cố định vết thương, Thẩm Chỉ thấy chướng mắt liền tự tay giúp cố định nó.

Tần Cửu An chậm rãi uống hết nước gừng đường đỏ.

"Đến đây sớm như làm gì? Biến thành bộ dang thế , vì ai?" Thẩm Chỉ thấu hết chuyện.

" chút tiền đồ nào ? Ngoài miệng thì bảo ý với , thể giấu kín lòng ?"

Tần Cửu An há miệng định phản bác, Thẩm Chỉ cho cơ hội,"Nếu quan tâm đến như , thể can đảm hơn chút ?"

"Tỷ... tỷ nghĩ nhiều ..." Tần Cửu An chột .

Thẩm Chỉ bĩu môi,"Ở mặt , cần giả bộ."

Tần Cửu An cúi đầu, im lặng .

lấy một viên kẹo sữa bỏ miệng, chậm rãi nhai.

Một lát , đột nhiên ," ... Thần y y thuật cao minh, lẽ cũng thể... trị sẹo."

Dứt lời, ngẩng đầu Thẩm Chỉ, Thẩm Chỉ mặt cảm xúc.

Tần Cửu An ho khan một tiếng," chỉ thôi, một cô nương hủy dung, với bình thường mà , ai cũng thấy đáng tiếc."

"Hôm nay ăn Tết, sẽ mời thần y đến ăn tất niên , nhân tiện hỏi thể ông một chút, dù cũng chỉ chuyện nhỏ tốn sức gì."

Thẩm Chỉ uống một ngụm nước,"Sẹo mặt khác thì liên quan gì đến ? đều xem qua nhiều danh y , sẹo thể xóa chính thể xóa."

"Thần y cùng khác giống , chừng ông thể làm ."

"Thế thì Lam Nguyệt tự nghĩ cách, chúng lo lắng cũng chẳng ích gì."

Tần Cửu An mím môi,"Thẩm Chỉ!"

Thẩm Chỉ nhạt," lo lắng cho như , tự đưa nàng xem, chừng thần y thực sự thể chữa khỏi."

"Tỷ... tỷ..."

Thẩm Chỉ nhạo một tiếng," thấy chính tiền đồ! Lo lắng cho c.h.ế.t ở chỗ làm rùa đen rụt đầu!"

"Thẩm Chỉ, tỷ đang gì, quan tâm nàng ."

Tần Cửu An thẹn quá hóa giận, lựa lời.

"Tỷ..."

còn định tiếp, vô tình thấy bước từ phòng dành cho khách, lập tức nuốt hết những lời còn .

mím môi, ánh mắt phức tạp Lam Nguyệt.

Nàng thấy những lời ? tức giận ?

Tim đập loạn xạ, cả đều thấp thỏm bất an.

Lam Nguyệt dường như chẳng để ý đến , chỉ mỉm chào hỏi cùng Thẩm Chỉ.

"Tiểu Nguyệt, mau đến , tối qua ngủ ngon ? quen ?"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...