Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Chương 129

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Nàng nắm lấy thịt mặt kéo kéo,"Thật sự thể bề ngoài, lớn lên thanh tú xinh như , thế ... lớn như ... thật đáng sợ!"

"Hử? xem đáng sợ ?"

Thẩm Chỉ kéo tay , xoa nắn vài cái,"Tay cũng lớn, cũng dài, thật mắt..."

"Sở Trường Phong, mau tỉnh , chuyện yêu đương với ."

" yêu đương nghĩa ?"

"Chắc chắn , chính ... mỗi ngày hôn, mỗi ngày ôm, ừm... , bây giờ yêu đương với , thì gọi ... cưới yêu ."

" đến mức nào ? Cả ngày dụ hoặc , từng yêu đương, sẽ dễ dàng câu dẫn."

Nàng lẩm bẩm nhiều, cũng lâu.

Hôm , thấy tiếng gà gáy, Thẩm Chỉ ngáp một cái rời giường.

Nàng mới lên, mở mắt , tùy ý thoáng , liền đối diện với một đôi mắt đen láy trong trẻo.

" tỉnh ?!!!"

Thẩm Chỉ kích động kêu lên," tỉnh lúc nào? gọi ?"

"Thế nào? chỗ nào thoải mái ? Đau đầu ? thì ?"

Thẩm Chỉ hỏi xong, ôm chặt lấy ," thật sự hù c.h.ế.t cùng bọn nhãi con! , ngủ hai ngày hai đêm !"

Lông mi Sở Trường Phong khẽ chớp một cái,"Thẩm Chỉ, nàng... Vì cứu ?"

Thẩm Chỉ nhíu mày,"Lời ý gì?"

Nàng chằm chằm mắt Sở Trường Phong, mới phát hiện ánh mắt lãnh đạm, bất kỳ kinh hỉ may mắn sống sót t.a.i n.ạ.n nào.

"Sở Trường Phong, ."

Sở Trường Phong tự với : "Nàng nên cứu ... nên cứu ... tại cứu ... nếu c.h.ế.t ... nàng cứ coi như c.h.ế.t ở , để c.h.ế.t ở đó, chẳng hơn ..."

xong, hốc mắt đều đỏ lên.

Thẩm Chỉ tức giận đến cả phát run.

"Sở Trường Phong!! đang nhảm cái gì?!"

"Nhiều yêu thương như , Niên Niên và Chu Chu thời thời khắc khắc đều ở bên cạnh , mỗi ngày đều hỏi khi nào thì tỉnh, còn thì ?!"

" thể chút trách nhiệm ? cha bọn chúng! còn cha ! chỉ một ! bọn họ làm đây?"

Hốc mắt Sở Trường Phong đỏ lên,"Thẩm Chỉ, thể lên , chỉ liên lụy đến nàng, nàng mang theo bọn nhỏ thể sống , , các ngươi sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều."

" câm miệng cho !"

Thẩm Chỉ làm để đổi suy nghĩ , chỉ thể nghĩ cái gì cái đó,"Dù chỉ cần c.h.ế.t, sẽ tìm nam nhân khác! Hai đứa nhỏ sẽ bán hết ! Bán thật xa!"

"Nàng sẽ ."

Môi Thẩm Chỉ run rẩy," sẽ!"

Nàng rống lên một tiếng, nước mắt liền rơi xuống," cho , c.h.ế.t, nam nhân chọn, ở bên cả đời! Nếu còn nghĩ đến chuyện c.h.ế.t, sẽ trói ở trong nhà, để thể cả!"

Sở Trường Phong sửng sốt một chút.

"Dù cứ việc thử xem! căn bản bao nhiêu ác độc!"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Giọng nàng lớn, Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên đều nàng đ.á.n.h thức.

Hai tiểu gia hỏa vội vã chạy tới gõ cửa.

"Nương! Làm ?"

"Nương, chúng con đây!"

nhanh, hai tiểu gia hỏa đẩy cửa .

tiến , phát hiện Sở Trường Phong tỉnh, liền vội vàng nhào lên giường.

"Cha! Cha! Cuối cùng cha cũng tỉnh !"

"Cha! Hu hu hu... Con sợ!"

Sở Cẩm Niên nhanh chui trong lòng , ôm chặt lấy dùng sức cọ cọ,"Cha-"

Sở Cẩm Chu cũng cọ đến bên cạnh, trông mong Sở Trường Phong.

Thẩm Chỉ đỏ mắt xoay mặt .

Sở Trường Phong kinh ngạc hai tiểu gia hỏa.

"Cha- nhanh hôn con một cái-" Sở Cẩm Niên bĩu môi làm nũng," hôn-"

Sở Trường Phong hôn lên mặt nó một cái.

Sở Cẩm Chu cũng nhịn đưa mặt gần,"Cha... con... con cũng ."

Sở Trường Phong cũng hôn nó một cái.

hôn nhẹ, hai tiểu gia hỏa mới nhớ bọn chúng tới đây làm gì.

"Cha nương, hai ngươi đang cái gì ? lớn tiếng như ? đang cãi ?!"

" , con và ca ca đều đ.á.n.h thức, trời còn sáng mà!"

Sở Trường Phong sờ sờ đầu bọn chúng," gì."

Thẩm Chỉ tức giận xuống giường, thẳng: "Niên Niên, Chu Chu, cha các con sống nữa, cần các con, còn đang hỏi chúng cứu ."

Mặt Sở Trường Phong biến sắc.

Khuôn mặt Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên trắng bệch.

" sống nữa, vứt bỏ chúng ."

"Niên Niên, con xem con tìm làm gì? Con hỏi một chút trách con ? con tìm , mang theo chúng cứu về, hiện tại vui."

"Hu oa oa..."

Sở Cẩm Niên há miệng, bắt đầu lớn.

Ai cần nó đều đau lòng đáng sợ bằng cha cần nó.

"Hu oa oa... cha cần Niên Niên... hu hu hu... cần Niên Niên... hu hu hu..."

Sở Trường Phong gấp đến độ vội vàng ôm lấy tiểu gia hỏa,"Niên Niên, ngoan, cha... cha cần con..."

"Hu hu hu... Gạt , cha lừa đảo! cha xa! Niên Niên thích cha, ... thích cha nữa... hu hu hu..."

Mũi Sở Cẩm Chu phiếm hồng, cũng bắt đầu rơi nước mắt.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...