Xuyên Thành Kiếm Linh Thế Thân Của Tiên Tôn Phản Diện
Chương 83
bất thình lình, cổ tay nàng nắm chặt lấy.
Nữ nhân mở to đôi mắt màu xanh lam trong vắt, nhe hàm răng nanh sắc nhọn đặc trưng loài giao nhân, ngoạm mạnh cổ tay Đường Lê!
Đường Lê đau điếng kêu lên một tiếng, thể giằng tay , đành mặc cho nàng cắn.
Linh thấy Đường Lê chẳng hề ý phản kháng, liền từ từ nới lỏng hàm răng.
Đường Lê tranh thủ rút tay , lùi hai bước.
Linh sững sờ dấu răng cổ tay Đường Lê dần biến mất, làn da phục hồi nhẵn nhụi như hề chuyện gì xảy .
Nàng càng thêm đề phòng, quẫy đuôi bơi sang phía bên hồ Thái Thanh, giữ cách khá xa với Đường Lê, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt, ánh mắt cảnh giác rời nàng nửa bước.
Đường Lê thấy nàng tỉnh, môi liền nở nụ , quên sạch chuyện nàng c.ắ.n cho một cú đau điếng.
Nàng thừa Linh đang hoảng sợ, dám khinh suất làm bậy, chỉ dò hỏi thăm: "Linh?"
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Linh vẫn im bặt, ánh mắt vẫn đầy vẻ đề phòng nàng.
Đường Lê dám tới gần, chỉ nhẹ nhàng giải thích: " tên A Ly, kiếm linh tỷ... ừm... tỷ chủ nhân , nhờ tới chăm sóc tỷ."
Linh vẫn giữ im lặng.
Đường Lê thấy nàng chẳng phản ứng gì, thủ thỉ: " tỷ, Thanh, tỷ còn nhớ ?"
Đôi mắt Linh lộ rõ vẻ rung động mãnh liệt.
Đường Lê mỉm với nàng : " gọi ngài tới gặp tỷ nhé, thể khi gặp , tỷ sẽ nhớ đấy."
Nàng toan xoay rời , cổ tay Linh túm lấy từ phía .
Đường Lê cứ ngỡ Linh định c.ắ.n , định vùng thì thấy Linh chỉ nắm chặt lấy tay nàng. Đôi mắt màu xanh lam mở to đờ đẫn, nàng liên tục lắc đầu nguầy nguậy với Đường Lê.
Nàng ?
Đường Lê cố đoán tâm tư nàng , kiên nhẫn vỗ về: " chỉ gọi nhà tỷ đến thăm tỷ thôi, sẽ bỏ tỷ một , đừng sợ."
Thế Linh vẫn nắm chặt lấy nàng buông, bướng bỉnh chịu thả tay .
Đường Lê rụt rè dùng tay chầm chậm áp lên mu bàn tay đầy vết sẹo Linh.
Linh run lên bần bật, chiếc đuôi giao nhân quẫy đạp bất an trong nước, tạo nên những vòng sóng lăn tăn.
"Đừng sợ, sẽ còn ai làm hại tỷ nữa ."
"Tỷ ở đây an ."
Đường Lê dịu dàng dỗ dành, từ từ siết c.h.ặ.t t.a.y Linh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cảm xúc Linh dần dần định . Đôi mắt hao hao giống Tạ Thanh Tuyệt chớp lấy một cái đăm đăm Đường Lê.
Đường Lê mặc cho nàng chằm chằm như . Thấy tình hình mắt thể rời , nàng đành dùng linh thức truyền âm báo cho Tạ Thanh Tuyệt rằng Linh tỉnh.
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -, truyện cực cập nhật chương mới.
Cuộc trò chuyện qua linh thức với Tạ Thanh Tuyệt dứt, nàng liền thấy giọng trong trẻo Linh vang lên: "A Lê."
Đường Lê mừng rỡ khi thấy nàng chịu mở miệng, đáp lời: "Ừm."
Linh gọi: "A Lê."
Đường Lê dịu dàng đáp : "Ừm, đây."
"A Lê."
Đường Lê nhẫn nại đáp từng tiếng gọi.
Cho đến khi Tạ Thanh Tuyệt xuất hiện.
Khoảnh khắc y rũ mắt chạm ánh Linh, bước chân y khựng .
"A tỷ."
Y cất tiếng gọi trầm thấp.
Tính từ chia xa ở Quy Khư năm xưa, cũng ngàn năm trôi qua.
Cứ ngỡ như cách xa mấy đời .
Linh thẫn thờ y một lúc lâu, đột ngột lặn xuống nước, trốn biệt lưng Đường Lê. Nàng chỉ rụt rè thò mỗi cái đầu khỏi eo Đường Lê, đôi mắt run rẩy dò xét Tạ Thanh Tuyệt.
Đường Lê hiểu nàng phản ứng như , hiển nhiên Tạ Thanh Tuyệt cũng chẳng thể hiểu nổi.
Tạ Thanh Tuyệt hít một sâu, bước đến bên hồ, lặp : "A tỷ, đây, Thanh đây."
Thế khi thấy Tạ Thanh Tuyệt tiến gần, Linh bỗng hoảng loạn run rẩy, túm chặt lấy vạt áo Đường Lê, kéo giật nàng về phía .
Sức lực Linh mạnh hơn Đường Lê tưởng tượng nhiều. Nàng kéo ngã chúi nhủi, lảo đảo lùi mấy bước mới giữ thăng bằng.
Thấy Linh phản ứng gay gắt như , Tạ Thanh Tuyệt chau mày, bước thẳng xuống hồ, nắm lấy cổ tay Linh nhấc bổng nàng lên khỏi mặt nước.
"Linh, tỷ tỉnh táo , tỷ nhận ?"
Giọng điệu y lạnh vài phần.
Cơ thể Linh co rúm , nàng hoảng loạn tột độ Tạ Thanh Tuyệt, từ trong cổ họng bật những tiếng nức nở nấc nghẹn.
Nàng vùng vẫy điên cuồng, cuối cùng cũng thoát khỏi sự kìm kẹp Tạ Thanh Tuyệt, hốt hoảng bơi dạt sang phía bên hồ.
Đường Lê thấy bèn bơi theo, đưa tay vuốt ve mái tóc Linh để an ủi. Linh lập tức thu , chui tọt lưng nàng, ôm ghì lấy eo nàng.
Đường Lê với Tạ Thanh Tuyệt: "Chủ nhân, ngài đừng dọa tỷ nữa, lẽ tỷ chỉ nhất thời nhớ ngài thôi."
Chưa có bình luận nào cho chương này.