Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Sách Làm Vai Phụ Hắc Hóa

Chương 203

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Thật cũng cần kiêng kị.” Đường Thư Nghi đáp lời Tiêu Ngọc Thần: “Chỉ tiện tay làm thôi, coi như kết một mối thiện duyên.”

Tiêu Ngọc Thần gật đầu. Đường Thư Nghi tiếp lời: “Ngày mai sẽ chinh đến Võ Dương Bá phủ một chuyến, chuyện cũng báo cho Cửu công nhà con .”

Gia đình mẫu Tiên Hầu phu nhân quyền chuyện .

Bên , Lão Hán họ Lục và ba nhà Lục Đại Cường trong xe ngựa ấm áp, nhỏ giọng trò chuyện.

Lục đại tẩu trầm trồ: “ nghĩ tới Hầu phu nhân thật sự nhúng tay chuyện chúng , quả một đại thiện nhân.”

Lục Đại Cường đầu hỏi nhi tử Lục Ngưu: “Hầu phủ tốn bạc ?”

gia đinh Tôn gia , Thế tử Hầu phủ bồi thường cho Tôn gia năm trăm lượng bạc.” Lục Ngưu đáp.

“Ôi trời ơi.” Lục đại tẩu kinh ngạc hô lên, đó hạ giọng hỏi: “Năm trăm lượng! Thật sự năm trăm lượng?”

Lục Ngưu gật đầu. Cả nhà Lục gia đều trầm mặc, cả đời bọn họ từng thấy nhiều bạc như . Một hồi lâu , Lão Hán họ Lục mới : “ , chuyện chúng sẽ ghi tạc trong lòng.”

Cũng chỉ thể ghi tạc trong lòng, bán cả nhà bọn họ thì cũng đào năm trăm lượng bạc.

Ngày hôm , Đường Thư Nghi dắt theo Tiêu Ngọc Châu đến Võ Dương Bá phủ. Võ Dương Bá phu nhân thấy Tiêu Ngọc Châu thì ôm con bé lòng, miệng : “Hôm qua còn qua năm nhà các ngươi mãn tang kỳ, để các tiểu thư nhà đưa Ngọc Châu ngoài chơi.”

Đường Thư Nghi : “Nó sớm nhớ thương . Mấy hôm còn vuốt ve mấy chú ngựa, chờ thời tiết ấm lên sẽ học cưỡi ngựa đó.”

Võ Dương Bá phu nhân ha ha, Tiêu Ngọc Châu : “Học giỏi, học giỏi thể đánh mã cầu. Tổ mẫu con năm đó đánh mã cầu cừ.”

Tiêu Ngọc Châu gật đầu. Võ Dương Bá phu nhân xoa đầu con bé, bảo mấy tiểu thư cùng tuổi trong phủ bà đưa con bé chơi. Khi các tiểu cô nương rời , Đường Thư Nghi một ít việc nhà với Võ Dương Bá phu nhân, đó : “Cửu mẫu, ngài hẳn chuyện Tiên Hầu gia nhà từng cưới một chính thê?”

Võ Dương Bá phu nhân gật đầu: “Thế nào? tìm ?”

Đường Thư Nghi lắc đầu: “ , nhà mẫu vị gặp chút chuyện, tìm đến Hầu phủ.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nàng thuật chuyện xảy giữa Lục gia và Tôn gia, đoạn : “ nghĩ nếu tìm nhà thì cũng thể làm ngơ, đại sự gì nên mới bảo Ngọc Thần đến Tôn gia một chuyến, đó phóng thích.”

“Ngươi làm việc cẩn thận quá.” Võ Dương Bá phu nhân : “Đừng mấy chục năm tin tức, cho dù tìm thì làm ? Tiên Hầu gia nhà ngươi khuất , cho bọn họ ít bạc để tống cổ , cũng xem như ngươi tấm lòng lương thiện.”

Đường Thư Nghi thầm nhủ, ai bảo nhà nhân vật phi phàm cơ chứ?

chỉ thấy họ đáng thương thôi.” Đường Thư Nghi đáp.

Võ Dương Bá phu nhân bận tâm, sang chuyện khác: “ vài nhà tới hỏi chuyện đại sự hôn nhân Ngọc Thần, ngươi nghĩ thế nào? Nếu thì chờ các ngươi mãn tang tổ chức một buổi yến tiệc, kén chọn hiền thê?”

Đường Thư Nghi dở dở , dung mạo tuyệt sắc, quả nhiên đời săn đón!

nghĩ chờ khoa cử kết thúc hãy tính đến chuyện hôn sự .” Nàng : “Đều thuộc, tính nết ngài cũng rõ cả. Về chủ nhân Hầu phủ, chuyện học làm còn nhiều vô , từ từ , dù nam nhi tuổi đôi mươi kết cũng gọi muộn.”

“Cũng .” Võ Dương bá phu nhân khẽ gật đầu: “ trải qua phong ba mới thêm kiên cường, ngoài du lịch một phen cũng chẳng tệ. Còn Ngọc Minh thì , Ngọc Minh nhà tính toán ?”

Đường Thư Nghi mỉm : “Tính tình thằng bé càng ngày càng tinh nghịch.”

Võ Dương bá phu nhân vang: “Ngọc Minh còn nhỏ mà, trưởng thành thôi.”

Hai trò chuyện thêm một lát Đường Thư Nghi cùng Tiêu Ngọc Châu cáo từ, trở về phủ.

Thật , Đường Thư Nghi cũng mong vị nam chủ lừng danh trong tiểu thuyết mau chóng xuất hiện, sớm ngày giải quyết vấn đề thì nàng cũng cần bận tâm những chuyện trong lòng nữa. vị nam chủ giờ đây vẫn còn đang trốn ở chốn thâm sơn cùng cốc nào đó mà khổ luyện chăng.

Một khi như thì cuộc sống bọn họ cứ thuận theo lẽ tự nhiên mà sống thôi.

Đông chí bắt đầu trận tuyết đầu mùa, tiết trời mỗi ngày một thêm giá buốt. Đường Thư Nghi càng ngày càng ngại ngoài, các buổi tản bộ trong vườn hằng ngày đều bãi bỏ. mà nhị công tử nhà họ vô cùng chăm chỉ, mỗi ngày vẫn như , giờ Mão rời giường luyện võ. Dùng mắt thường cũng thể thấy thể càng ngày càng rắn chắc, thật giống một chú nghé tơ.

Đường Thư Nghi vui mừng tự hào, tên ăn chơi trác táng nhà nàng cũng dần dần tiến bộ .

Tiêu Ngọc Minh, ngoài việc kiên trì luyện võ thì cũng siêng năng ngoài rong chơi. Cụ thể làm gì thì Đường Thư Nghi cũng chẳng hỏi nhiều. Nam hài tử mười ba mười bốn tuổi , cần hỏi thăm từng li từng tí, chỉ cần gây chuyện .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...