[Xuyên Không, Trọng Sinh] Tựa Bóng Trăng Sao
Chương 11
vận huyền bào giữa bóng hoa đào, từ xa chỉ thấy phác dáng mơ hồ. Sương mỏng phía xa nuốt mòn đường nét núi, én về én bay , nhân gian tháng tư, mà giữa mùa hoa , bóng hình lặng lẽ nhuốm chút cô đơn.
bước đến gần. Mày mắt vẫn như xưa, kim giao vàng huyền bào uốn lượn quanh , khiến như phủ thêm một tầng uy nghi từng . Đôi mắt vẫn sáng như , chỉ nay loang chút sắc nước, như ánh trăng vỡ trong sóng, rung lên đầy dịu dàng.
, ánh mắt thâm tình, môi khẽ mấp máy như gì đó, mà gì. Chỉ theo độ mở khép môi cuối cùng hiểu câu .
: nhớ nàng lắm.
Khoảnh khắc , như luồng điện chạy từ tim lan khắp từng lỗ chân lông , cảm giác chấn động ở cánh tay càng lúc càng mạnh, cảnh mắt càng lúc càng nhòe.
“Rè rè rè…” Điện thoại bàn làm việc rung liên hồi.
Thì … chỉ một giấc mơ: “Alo, hả? chuyện gì ạ?” nhỏ giọng.
“Kiều Kiều , cái bạn bệnh cạnh con hôm tỉnh ! cảm ơn chuyện đem cơm qua, nhất quyết mời chúng ăn. Ba về quê , con nhé.”
“Ai cơ?” đơ tập.
“Thì cái phòng VIP bên cạnh, chung xe cứu thương với con đó!”
Nhớ , tên nhóc Ferrari! Nếu thì đ.â.m cây?! Trời ơi cái tính mà gặp mặt, bắt bồi thường tiền lương, tiền thưởng cuối năm với tiền cơm nấu thì họ Lâm!
Vì an nguy tên nhóc , vì truyền thống nhà rộng lượng, nhất nên từ chối tế nhị.
“Alo, Kiều Kiều, con ? Con gặp , mà thằng bé dù liệt nửa đó vẫn trai khỏi chê. Con cũng lớn , nhân cơ hội mà… ”
Dừng! mà, Hoa tỷ gì cuối cùng cũng vòng về chuyện cá nhân . Phụ nữ độc lập thế kỷ 21 thể làm con dâu nhà giàu để cho bắt nạt chứ!
“, nhà mở quán cơm nhanh, làm với tới mấy nhà hào môn đó.”
“ mà với tới? Con gái thì , dáng dáng, tính tính…” nữa . khó chịu kéo điện thoại xa, chạm ánh mắt âm u quản lý, dọa vội cắt ngang bài diễn thuyết đầy kích động !
“Chào quản lý…” chột chào một tiếng.
“Lâm Kiều Kiều! Giờ làm việc mà ngủ còn gọi điện thoại! Tháng cô khỏi tiền thưởng!”
Tửu Lâu Audio
“Xin quản lý, đều , quản lý minh thần võ, kịp thời sửa cho (chỗ lược n chữ cầu vồng nịnh nọt)…”
Đối diện chuyện Lâm Minh Nguyệt thì lúc nào cũng cứng rắn vô cùng, đến chuyện mềm nhũn thế . Haizz, cũng vì miếng cơm manh áo ? cái đùi nào để ôm thật sự thảm! Đợi ông quản lý đầu hói , mới tức tối lẩm bẩm: “Đàn ông già cũng thời kỳ mãn kinh !”
Đồng nghiệp Hồng bàn bên lắc lắc sóng n.g.ự.c n.g.ự.c , : “Cô còn ? Thái t.ử gia tập đoàn sắp về chi nhánh chúng rèn luyện, quản lý đang lo c.h.ế.t.”
Thấy , giàu nên rèn luyện kiểu nào cũng .
“Đó chuẩn cao phú soái đấy! Hình như tên Ethan, 18 tuổi gửi nước ngoài học, còn tự khởi nghiệp bên đó, cuối cùng vẫn lôi về nước thừa kế gia nghiệp!”
“Quan trọng hơn! Năm nay 28 tuổi, vẫn độc nha! cũng siêu trai! cho cô xem ảnh…”
Lải nhải lải nhải, mà mà còn câu giờ nữa thì bay việc thật. xem xem, trai thì cũng chỉ một cái mũi hai con mắt thôi. Làm việc làm việc, yêu công việc! Cuối cùng cũng đến giờ tan làm, đeo tai nhạc, thong thả về bãi đỗ xe.
Xem thêm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Đèn neon thành phố sáng lên, ánh đèn đường đôi lúc sáng đến mức khiến quên mất đây ban đêm. Màn hình lớn tòa nhà bên đường đang chiếu trailer một bộ phim cổ trang.
Nam chính gì mà thế, chẳng bằng A Thần chút nào. Nếu A Thần mà ở đây, dựa nhan sắc và diễn xuất , chắc chắn ảnh đế Kim Mã!
A Thần… Tiếc … ở đây.
Phồn hoa rực rỡ đêm đô thị, nhà cao tầng chen chúc, che khuất mất những vì trời. , làm lạc mất ngôi , chẳng thể nào tìm thấy nữa.
lúc tai phát tới bài Cho một lý do để quên.
“ những yêu thương càng cắt rời, càng thêm rõ ràng, cách đau nhất, ở bên, ở trong tim em”
vẫn làm bộ như gì, mắt gió đêm thổi đến cay cay ướt ướt. dòng xe cộ ban đêm vây lấy, như thể chút nghẹt thở, giống như giây tiếp theo sẽ cô đơn nhấn chìm .
Chân bước hẫng, đầu óc mơ hồ, quả nhiên va . khẽ xin , khi ngẩng đầu thì sững .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
mặc áo khoác denim, tóc ngắn rũ tự nhiên, khí chất thiếu niên trong trẻo linh động rõ rệt. Quan trọng nhất… khuôn mặt giống A Thần như đúc!
lúc còn đang sững , thẳng. Đến khi phản ứng đuổi theo thì sang bên đường, còn đèn đỏ chặn phía .
đầu , bên đường mỉm với , giống như năm đó, như thể thứ từng đổi, chỉ chớp mắt thấy bóng dáng.
ảo giác ?
Ai mà tin nổi, chỉ mơ một giấc mơ hoang đường, mà trong giấc mơ thật sự yêu một . Tỉnh dậy , tìm bất cứ dấu vết nào chứng minh từng tồn tại, cứ như tình yêu đó vốn dĩ chỉ tưởng tượng riêng .
Xem thêm: Xuyên Thành Vợ Cũ Độc Ác Của Quyền Thần Bị Lưu Đày (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Quả nhiên… chỉ ảo giác mà thôi.
lái chiếc Polo nhỏ , trong lòng chút tự giễu. Tình yêu , thật giả thì gì khác ? Cuối cùng vẫn bỏ như đồ rách, chẳng ai nhận.
Chiếc Polo sắp chạy qua khúc rẽ quen thuộc thì lúc một chiếc Ferrari lao vút qua. Cái màu đỏ chói chang quen thuộc , cái biển đuôi 886 quen thuộc , má nó, trùng hợp , cái thằng nhãi đó!
Thằng nhãi đó phanh xe êm, dừng ngay đèn đỏ, còn chiếc xe cà tàng thì phát tác di chứng tai nạn, phanh một cái vững, liền mật tiếp xúc với cái Ferrari chói loà phía !
Khoảnh khắc va chạm , tim hụt hẫng một nhịp quen thuộc. thậm chí còn nghĩ, cùng một nơi, cùng một loại tai nạn, thể xuyên trở , gặp A Thần nữa?!
cơn choáng váng như dự đoán chẳng đến, đành ngoan ngoãn đối diện với hiện thực. Dù thằng nhãi đáng giận cỡ nào thì theo luật giao thông, đ.â.m đuôi xe , trách nhiệm !
cái Ferrari quý như vàng , giống cái loại bồi thường nổi chắc? Chỉ thể xuống xe , lát nữa mềm giọng xin thôi. bước xuống xe, ngược sáng đèn đường. Ơ? Cái áo khoác jean chẳng giống y hệt đụng đó ?
bước gần hơn, rõ mặt , giống A Thần như đúc!
Thấy , chút bất lực: “ cô nữa? Đụng đủ, giờ còn đụng xe ?”
sững , đem gương mặt mắt so từng chút một với gương mặt trong ký ức. Trong đôi mắt , dường như thấy ánh quen thuộc .
“… thấy trông giống bạn trai cũ .” thật thà .
“Ồ ?” nhướng mày, tinh quái, nhân lúc còn ngây , cạch một cái ép xe, giọng khàn khàn mê hoặc: “ thấy cô cũng khá giống bạn gái hiện tại .”
thở nóng rực phả lên mặt, choáng: “Hả?”
“ thấy xe cô chạy nổi nữa . dọn đến ở với , chúng cùng làm chung.”
“Hả?” Não xoay kiểu gì trời?
“ cũng hài lòng với cô con dâu lắm . Khi nào cho nếm thử món thịt bò sốt cay cô đây? … ngày .”
“Hả?” cái gì… Con dâu?
“ cô hết .” mặt mày đầy vẻ đương nhiên.
lẽ thấy mơ hồ, buông tay đang chặn xe xuống, chỉnh tư thế : “Giới thiệu chính thức nhé, tên Thẩm Vũ Thần, đều gọi Ethan, vẫn thích cô gọi A Thần hơn.”
đến đây, mắt kìm mà ươn ướt, cơn giận chỗ trút, chỉ thể đ.ấ.m vài cái cho bớt tức.
“ để về ? chỉ thích Lâm Minh Nguyệt ? tìm làm gì…” tủi đến mức hức hức lên. bộ dạng làm loạn như thế, bất đắc dĩ mà cưng chiều , đưa tay ôm trong lòng, dùng môi chạm nhẹ lên tóc . “Ngốc , đó Thẩm Dịch Thần, A Thần em. nỡ để em buồn , nhiệm vụ khiến em hạnh phúc mà!”
Nhiệt độ quen thuộc , thở quen thuộc , A Thần trở về .
“ chuyện , chứng thực với em.” Cằm cọ nhẹ lên tóc .
“Hửm?” cuộn trong n.g.ự.c , như một con mèo nhỏ tham luyến ấm.
“ thấy … cũng khá đấy.”
…………
Hình như đó quả thật nhiều câu khiêu khích quyền uy đàn ông , giờ tự vác đá đập chân .
ghé sát tai , nhẹ hôn lên vành tai, dùng giọng gần như mê hoặc: “Mời thủ trưởng kiểm duyệt.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.