Xuyên Không Thành Thôn Nữ, Ta Dẫn Cả Thôn Làm Giàu
Chương 104
Lạc Hàm Chương hề vẻ gì vội vàng, lật mở trang giấy, từng hàng chữ vẻ ngây ngô hiện mắt, y cau mày thoáng qua.
Ánh mắt Kiều Uyển cũng đặt những chữ tối qua, khuôn mặt chút tự nhiên. đến vẽ bản thảo, nàng tùy tiện mấy nét xong.
chữ, đó luôn điểm yếu nàng.
Nàng biện minh: “ từ đến nay từng nghiêm túc luyện .”
Lạc Hàm Chương rũ mắt, ánh mắt vô tình quét qua khuôn mặt ửng hồng nàng, giọng điệu dịu :
“Ừm, nét chữ sống sượng, từ từ luyện tập sẽ thôi. Những chữ , nàng đều nhận hết chứ?”
Kiều Uyển gật đầu: “Đại ca từng dạy, đều nhận .”
Lạc Hàm Chương nàng một cái, nhẹ giọng : “Ngày mai nàng đến Minh Nguyệt Thư viện một chuyến, sẽ đưa cho nàng một tập chữ, luyện vài bản .”
, Kiều Uyển cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hỏi: “ bây giờ chúng thể chuyện về cao chuyển đồng xa ?”
, y khép trang giấy , cầm giấy bút, cất bước ngoài: “ thôi, chúng chỗ cao chuyển đồng xa xem xét, nàng cho công dụng từng bước, sẽ chỉnh lý và lên giấy.”
Chu thị đang bận rộn rửa rau nấu cơm, khẽ chạm Trần Trường Lạc bên cạnh, khóe mắt đuôi mày đều mang theo ý :
“Trường Lạc, con xem kìa? thấy hai đứa , triển vọng đấy.”
Trần Trường Lạc theo ánh mắt nàng, thấy hai sóng vai bước , khóe miệng cũng nở nụ hiền hậu:
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Lạc tiên sinh cử chỉ văn nhã lễ độ, trông tỉ mỉ thương , nhất định sẽ đối xử với tiểu chúng . Chỉ tâm ý tiểu thế nào.”
Chu thị thấu hiểu: “Ai bảo chứ, ngày Kiều Quý Tú thành con cũng thấy đấy, thấy đấy nữ tử lấy chồng vẫn chọn ý, hợp mắt. Hôm nay tiểu con về tiêu chuẩn chọn lang quân ?”
Trần Trường Lạc im lặng một lát, đột nhiên kinh ngạc lên tiếng: “Tiểu Lạc tiên sinh?”
“Con cũng thấy như ?” Chu thị .
“ thấy Lạc tiên sinh cũng ý với Uyển nương nhà chúng , nếu con nghĩ xem, chỉ bằng một câu Lâm tri phủ, một Sơn trưởng lặn lội đường xa chạy tới đây dạy Uyển nương, chuyện nghĩ cũng hợp lý. nên chỉ một lý do để giải thích hợp lý, đó y ý với nó.”
Trần Trường Lạc gật đầu: “Nương phân tích lý.”
xong, nàng lau sạch nước tay: “ như , ngày tiểu xuất giá cũng chẳng còn xa nữa. Bộ gối uyên ương thêu còn xong, còn cả đồ cưới Vịnh bảo chuẩn cũng còn thiếu nhiều lắm. , Nương, cứ bận rộn , kiểm kê một nữa, gần đây bổ sung cho đủ mới .”
con dâu , Chu thị cũng đặt đồ xuống: “Con như , cũng bắt tay làm chiếc vòng tay bạc cho cháu ngoại thôi, còn cả áo cưới Uyển nương nữa, chúng cũng khẩn trương thành.”
Kiều Uyển hai nương con núi sắp xếp đường lui cho rõ ràng đến thế nào. Nàng dẫn Lạc Hàm Chương từ núi lên núi, chỉ cao chuyển đồng xa, lượt giải thích cẩn thận cho y:
“Khung đỡ dùng để chống đỡ bánh xe và cùng bộ đồng xa, nhờ mới thể vững bờ nước cao dốc, khi vận hành cũng sẽ rung lắc.”
Lạc Hàm Chương ghi từng chữ sót một chi tiết nào sổ.
“ còn máng gỗ giữa hai bánh xe thì ?” Y hỏi.
“Máng gỗ dùng để nâng đỡ ống tre và dây thừng ống,” Kiều Uyển giải thích càng lúc càng kỹ lưỡng: “Thứ nhất để tránh ống tre đổ nước khi lên, thứ hai để dòng nước chảy định xuống ruộng, xem như công dụng tiếp nhận và dẫn lưu.”
, nàng nhấc chân đạp lên chi cờ ở một đầu trục bánh xe, ngẩng mặt Lạc Hàm Chương, mang theo chút đắc ý trẻ con: “Lạc tiên sinh xem, nếu đạp đủ nhanh, nước cũng thể dẫn lên , cần dùng đến trâu kéo nữa.”
Đạp một lúc, Kiều Uyển thấy mệt, Lạc Hàm Chương vẫn còn đang giấy. Nàng tìm một tảng đá bên cạnh xuống nghỉ ngơi, chẳng từ lúc nào ngủ .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lạc Hàm Chương thì cầm giấy bút, tiếp tục ghi chép tỉ mỉ từng bộ phận.
“Kiều Uyển, chi cờ .......”
Lời y xong, đột nhiên thoáng thấy cách đó xa nghiêng , mắt thấy nàng nghiêng đầu sắp ngã về một bên.
Lạc Hàm Chương vội vàng đưa tay đỡ lấy đầu nàng.
“Cái cũng thể ngủ gật?” Y lầm bầm, giọng điệu mang theo vài phần bất lực.
Sợ nàng vững mà ngã, Lạc Hàm Chương đành dùng tay hờ hững đỡ lấy đầu nàng. lâu , Kiều Uyển như tìm một tư thế thoải mái hơn.
Đầu nàng nghiêng , liền tựa thẳng lòng y.
Cơ thể Lạc Hàm Chương cứng đờ, cả dừng .
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến), truyện cực cập nhật chương mới.
Y bao giờ gần gũi với nữ tử như thế , ngay cả thở cũng vô thức thả nhẹ, sợ quấy rầy trong lòng, chỉ thể duy trì tư thế , dám nhúc nhích.
Kiều Uyển thoải mái cọ xát về phía chìm giấc ngủ sâu.
Xung quanh chỉ còn tiếng lá cây xào xạc theo gió thổi, cùng với tiếng hít thở dần trở nên dài và đều đặn trong lòng.
Y chậm rãi cúi đầu, ánh mắt tự chủ rơi xuống khuôn mặt Kiều Uyểnlông mi dài như hai chiếc quạt nhỏ, khép an tĩnh, đôi môi hồng tự nhiên, ánh nắng phát một chút ánh sáng ẩm ướt, khiến lòng khẽ run lên.
“Rốt cuộc nàng một nữ tử thế nào đây?”
thể tùy tiện ngủ bên cạnh y, hề chút phòng nào, tiêu chuẩn nàng với bà mối hôm nay y rõ ràng đều phù hợp, nàng chút tình cảm nam nữ nào đối với y.
Bạn bè ?
bạn giống như Bùi Thiên Hành?
Y kéo khóe môi, trong lòng sự chua chát rõ tên lướt qua.
Lạc Hàm Chương chợt tỉnh táo , y thu hồi ánh mắt nhanh như bỏng, cố làm vẻ bình tĩnh về phía những bờ ruộng xa xa, vành tai y lén lút bò lên một tầng ửng hồng mỏng manh.
qua bao lâu, Kiều Uyển mở mắt trong vòng tay Lạc Hàm Chương.
Chờ khi rõ đang dựa lòng y, nàng giống như kim châm, bật dậy vội vàng, khuôn mặt đỏ bừng ngay lập tức, lưỡi như thắt : “, ……”
“Nàng làm ?” Lạc Hàm Chương cũng dậy theo, trong giọng mang theo một tia khàn khàn khó nhận .
Kiều Uyển tránh ánh mắt y, luống cuống tay chân chỉnh áo quần, đột nhiên nhớ điều gì đó, nàng khẽ ho khan hai tiếng để che giấu sự bối rối: “ ngủ quên nhỉ?”
Ánh mắt Lạc Hàm Chương rơi xuống vành tai ửng đỏ nàng, yết hầu khẽ động đậy, giọng điệu cố gắng tỏ tự nhiên:
“ lẽ nàng mệt , nãy thấy nàng sắp nghiêng ngả, liền đỡ một tay.”
Kiều Uyển quanh một lượt, thấy ai mới thở phào nhẹ nhõm: “ nên gọi dậy, nếu để khác thấy thì làm .”
Ai ngờ, Lạc Hàm Chương dường như bận tâm, giọng khàn khàn: “ , lời hôm qua vẫn còn giá trị.”
Kiều Uyển: “.........”
“Chúng hợp.”
“Hợp hợp, cũng khi tìm hiểu mới .”
Kiều Uyển còn gì đó, thì đột nhiên Triệu Tiểu Mãn núi gọi lớn: “Uyển nương, Uyển nương, tỷ mau xuống núi, nhà tỷ nhiều quan đến!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.