Xuyên Không, Nông Nữ Mang Theo Không Gian Làm Giàu
Chương 56
“Chuyện gì thế ?”
Kiều Niệm tưởng hoa mắt, giơ tay vẫy vẫy trong trung, dòng chữ lập tức tan biến như khói, đó hiện một màn hình trong suốt hình chữ nhật.
đó cũng xuất hiện một đoạn văn bản: Bắc Thuận triều Hoài Châu phủ Lâm An trấn thôn Hòe Thụ, ba ngày tới mưa, thời tiết, nắng, nhiệt độ 15~23℃.
“Trời đất, dự báo thời tiết!” Kiều Niệm thể tin nổi trợn tròn mắt, xem gian nàng chỉ thể nâng cấp mở rộng diện tích đất đen, mà còn những chức năng khác chờ nàng khám phá.
Kiều Niệm nhớ những cuốn tiểu thuyết mà nàng từng ở kiếp , nàng thử gọi hệ thống, tinh linh gian trong gian nửa ngày trời, vẫn chút hồi đáp nào. Xem chỉ thể tự từ từ nghiên cứu thôi. Thu hoạch hai mươi thể kích hoạt dự báo thời tiết, tăng thêm nữa, còn những chức năng khác xuất hiện ?
Nghĩ đoạn, Kiều Niệm vui vẻ chạy tìm hạt giống, xem tiếp theo sẽ trồng gì. Nàng mở khóa thêm nhiều chức năng gian.
Ngay khi Kiều Niệm rải hết tất cả hạt giống rau xanh, cải bó xôi, củ cải, cải trắng đất đen trong gian, bên ngoài truyền đến tiếng la hét thảm thiết một phụ nữ, khiến Kiều Niệm vội vàng thoát khỏi gian.
Bạn thể thích: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Mở cửa xem, hóa động tĩnh từ bên Tây viện truyền đến, âm thanh thấy chính tiếng Lâm Thị kêu thảm thiết.
“Tiện nhân, để ngươi về nhà Nương đẻ! cho ngươi về nhà Nương đẻ! ngươi còn đường về?”
Kiều Hải một trận đ.ấ.m đá, gần như dốc hết sức lực giáng xuống Lâm Thị. Kiều Kiều sợ hãi rụt rè trong góc tường, căn bản dám tiến lên. đây nàng cũng từng thấy cha đánh Nương , cơ bản chỉ tát vài cái, đá một cú xong, từng thấy cha nàng hung ác như .
Lâm Thị đánh bầm dập mặt mày, khóe miệng chảy máu, liên tục cầu xin tha thứ, đảm bảo sẽ bao giờ về nhà Nương đẻ nữa, Kiều Hải mới dừng tay, giọng điệu ác nghiệt : “ cho ngươi , Lâm Nhị Nha, nếu còn về nhà Nương đẻ, sẽ bỏ ngươi! làm, tin ngươi cứ thử xem.”
Lâm Thị vội vàng đáp lời: “Đương gia, thật sự dám nữa, sẽ bao giờ về nhà Nương đẻ nữa, đừng giận nữa, huhuhu.”
Kiều Hải dường như vẫn hết giận, nghiến răng nghiến lợi đá thêm một cú, : “Còn mau cút ngoài nấu cơm, bỏ đói c.h.ế.t ?”
“ ngay, ngay.” Lâm Thị từ đất bò dậy, lau vội nước mắt mặt, kéo Kiều Kiều ngoài.
Đợi khỏi nhà, Lâm Thị như trút giận, véo mạnh cánh tay Kiều Kiều: “Ngươi đồ c.h.ế.t hả? cha ngươi đánh như , cũng giúp một câu ? nuôi phí công ngươi.”
Kiều Kiều trong lòng tủi chết, nàng cũng sợ đánh, vẫn dám . Nàng sắp xuất giá , thể chọc Nương nàng tức giận nữa, nếu Nương nàng chắc chắn sẽ chuẩn hồi môn cho nàng .
Chỉ đành giả vờ đáng thương : “Nương, cha đáng sợ quá, con… con dọa ngốc , căn bản dám giúp Nương chuyện.”
Lâm Thị lúc đau nhức, còn lòng nào mà thương xót Kiều Kiều, nàng vui liếc Kiều Kiều một cái: “Mau nấu cơm, đau c.h.ế.t , phòng một lát, lát nữa nấu xong thì gọi , rõ ?”
“, Nương.” Kiều Kiều trong lòng dù , cũng lúc thể phản bác Nương nàng . Nàng bắt đầu hối hận vì gọi Kiều Hải từ trấn về, những đến đại phòng tìm rắc rối, mà còn bắt nàng nấu cơm.
Kiều Niệm ở cửa bếp hết quá nửa quá trình, thật sự dùng lời lẽ nào để miêu tả gia đình , chỉ thể ác nhân tự ác nhân mài, ích kỷ, bất kể lúc nào, cũng chỉ nghĩ đến bản .
Buổi tối khi Hoa Quế Hương trở về, Kiều Niệm lặng lẽ kể cho bà về chuyện buổi chiều, và cả chuyện nàng gặp mẫu tử Lâm Thị ở trấn mấy hôm , đứa bé trong bụng Kiều Kiều e còn .
Hoa Quế Hương xong gì, im lặng lâu, mới dặn dò Kiều Niệm, Bình An và Triệu Cảnh Hạo tránh xa gia đình đó một chút, đừng cẩn thận dính , đến lúc đó rũ bỏ cũng .
Ngày hôm .
Làn khói xanh đầu tiên thôn Hòe Thụ từ từ bốc lên cùng với ánh rạng đông buổi sáng. Chim chóc cây ríu rít hót ngừng. Kiều Niệm giường, thoải mái vươn vai, đó lăn dậy, mặc chỉnh tề, gian nhanh chóng rửa mặt chải đầu, khỏi phòng cầm lấy cái chổi dựa tường, từng nhát từng nhát quét sân.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“A tỷ.”
Bạn thể thích: Em Kế Kiều Diễm Của Nữ Chính Trong Truyện Thập Niên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“A tỷ.”
Bình An và Triệu Cảnh Hạo mỗi vác một bó củi sân. Hôm nay bọn họ nghỉ học, đến tư thục, sáng sớm nhặt củi chân núi .
“Các ngươi hôm nay học mà dậy sớm thế, mệt ? Mau rửa tay rửa mặt , lát nữa đến giờ ăn sáng .” Kiều Niệm đoạn, tay ngừng động tác, nhanh quét sạch lớp bụi nổi trong sân.
“A tỷ, chúng dậy sớm thành thói quen , chút nào cũng mệt.” Bình An .
Triệu Cảnh Hạo cũng tiếp lời: “A tỷ, cũng mệt. Đại ca hoa hòe bên sơn ao chắc chắn nở , ăn cơm xong sẽ dẫn hái.”
Kiều Niệm: “Hoa hòe trong núi nở ? suýt nữa thì quên mất.”
“A tỷ, ăn cơm xong tỷ cùng chúng ?” Bình An bếp, chuẩn lấy nước rửa tay rửa mặt.
Kiều Niệm và Triệu Cảnh Hạo cũng theo bếp. Hoa Quế Hương đang thêm củi bếp lò, bà sớm thấy cuộc trò chuyện ba , liền : “Tính thời gian thì hoa hòe đến mùa nở hoa . Các ngươi thì hái nhiều một chút mang về, sẽ làm cơm hoa hòe và bánh hoa hòe cho các ngươi ăn.”
Trong ký ức Kiều Niệm, mỗi năm từ cuối tháng tư đến giữa tháng năm, trong thời gian , các gia đình trong thôn Hòe Thụ đều lên núi hái hoa hòe. Hái về rửa sạch, thêm một chút bột mì trộn đều, hấp lên món cơm hoa hòe.
Bánh hoa hòe thì cho hoa hòe bột pha lỏng, cho một ít dầu chảo, rán thành bánh hoa hòe.
Còn thể làm màn thầu hoa hòe, lương khô hoa hòe. Hoa hòe phơi khô cất , khi ăn thì lấy trộn gỏi, cũng một món ăn tệ.
Hoa hòe ngon, tiết kiệm kha khá lương thực cho gia đình. Mỗi năm khi hoa hòe nở, bên sơn ao đều tụ tập đầy .
“Bà nội, cùng ? Chỗ nhà cửa Chu đại thúc trông chừng , cũng .” Kiều Niệm .
Hoa Quế Hương suy nghĩ một lát, gật đầu : “, cũng cùng các ngươi. Mau rửa tay ăn cơm , ăn xong sẽ với Ngô đại nương một tiếng, chúng cùng lên núi.”
Ba nhanh chóng rửa tay, xuống, bên ngoài tiếng gõ cửa.
“Đây nhà Kiều cô nương ?”
Kiều Niệm đặt đũa xuống, dậy : “ xem .”
Trần Tinh Hà ngoài cổng lớn, tay xách hai hộp gấm. thấy Kiều Niệm từ bếp , lập tức nở nụ : “Ôi chao, Kiều cô nương, cuối cùng cũng tìm cô .”
“Trần nhị chưởng quỹ, ngài đến đây? Mau mời .” Kiều Niệm nhanh bước đón chào.
Trần Tinh Hà chắp tay cúi chào, giọng điệu đầy xin : “Kiều cô nương, sáng sớm làm phiền thế , tính tình nóng nảy, cô ngàn vạn đừng trách.”
“Trần nhị chưởng quỹ gì , mời trong . Chúng đang ăn sáng, nếu ngại thì cùng ăn một chút .” Kiều Niệm tủm tỉm .
Trần Tinh Hà , vội vàng : “ ngại, một chút cũng ngại!”
chính vì đồ ăn nhà họ Kiều mà đến, làm thể ngại .
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.