Xuyên Không Niên Hạn Khó Khăn, Y Sinh Mang Hệ Thống Đổi Đời
Chương 270: Bái phỏng Quận thủ đại nhân
Suốt mấy ngày liền, Lục Hữu Phượng và Lý Chính đều bận rộn lo liệu chuyện lưu dân.
Đột nhiên tăng thêm 160 lưu dân, lượng công việc cần sắp xếp thật sự ít.
Đặc biệt những lưu dân đón từ Bắc Thị về, còn một mang bệnh.
May mắn , khi xây nhà tranh xây thêm hai gian đường ốc lớn.
Một trong đó tạm thời dùng để cách ly những bệnh nhân.
ba bữa thuốc mỗi ngày, những bệnh nhân đó cũng nhanh chóng khỏi bệnh.
Đến ngày thứ tư, Lục Hữu Phượng bắt đầu sắp xếp các lưu dân xuống ruộng làm việc.
Họ tiên đào xới những mảnh đất mới cấp cho Hữu Phúc Thôn, đó, bắt đầu bón phân theo yêu cầu.
Tuy vất vả, dù cũng hơn nhiều so với việc tù.
vẫn cần so sánh, so sánh thì cảm giác hạnh phúc mới tăng lên.
Vốn dĩ phạm lầm như , mà chỉ cần cho họ đào đất .
Hơn nữa, mỗi ngày Thìn thời dậy làm việc, buổi trưa còn nghỉ ngơi, mỗi bữa đều cơm khô ăn, còn thịt ăn.
Gợi ý siêu phẩm: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên đang nhiều độc giả săn đón.
rằng, họ mấy tháng nay ăn thịt !
, cả buổi tối thời gian đều thuộc về , làm gì cũng .
Yêu cầu duy nhất chạy ngoài phạm vi quy định.
Buổi tối khi ngủ, mấy ngủ chung trong một căn nhà tranh, chăn đắp, cần lo khác đánh đập ức hiếp, cần quá nhiều chen chúc một chỗ, xung quanh khắp nơi tiếng nghiến răng, tiếng ngáy, tiếng mê…
Trải qua mấy tháng chạy nạn, giờ sống cuộc sống như thế , tự nhiên cảm thấy an và vững chãi.
Điều khiến họ mong đợi nhất , ba tháng , thể sống cuộc sống lãnh tiền công và cơm ăn.
ý Lý Chính, họ bón phân cho những ruộng đất , đợi đến Tết sẽ thống nhất chia đất cho họ và đợt lưu dân đầu tiên.
Cuộc sống như hẳn sẽ hạnh phúc bao, thật dám nghĩ tới.
………………
Ngày nọ, Lục Hữu Phượng từ thành trở về, triều đình ban thưởng đến.
Nàng đó từng nhận một thánh chỉ, coi như ít kinh nghiệm, vội vàng chuẩn xong, truyền lệnh quan đến ngoài cửa nhà họ Lục.
truyền lệnh quan mang đến quan phục bát phẩm và vạn lượng bạc trắng Lục Hữu Phượng – dùng để biểu dương công lao nàng trong việc an trí lưu dân và khống chế dịch bệnh.
Chỉ trong hơn một tháng ngắn ngủi, nàng từ Cửu phẩm Hòa Mẫn Nhân, thăng lên Bát phẩm Hòa Nghi Nhân.
khi tiễn truyền lệnh quan an , nhà họ Lục bàn bạc chuyện .
Lý thị vẫn cảm thấy chân thực: “Lão tam , thật ngờ, con thăng quan nhanh như , vốn dĩ còn nghĩ thể Cửu phẩm Mẫn Nhân … Cha con mà còn sống, hẳn sẽ vui mừng bao vì con.”
Lục Hữu Phượng một nữ tử, khoa cử, đây trong nhà dốc hết sức lực cho nàng học, phần lớn cũng chỉ mong nàng thể sách hiểu lý lẽ.
khắp An Thành, nàng thể nữ quan duy nhất.
Đừng Lý thị ngờ, ngay cả Lục Hữu Phượng bản cũng ngờ, sẽ vì phát hiện lúa tái sinh và an trí lưu dân, khống chế dịch bệnh những việc mà Hoàng thượng liên tục ban thưởng, thậm chí còn trở thành Bát phẩm Hòa Nghi Nhân.
“ nghĩ, những việc con làm , thể nhanh chóng truyền đến triều đình, hẳn Quận thủ và Lý huyện lệnh sức ít. Hiện giờ công việc thành , cũng đến lúc bái phỏng nhà Quận thủ và Huyện lệnh , con thấy ?”
Lục Hữu Phượng , gật đầu , “Nương , quả thực nên bái phỏng một chuyến. Họ ủng hộ nhiều như , nếu nữa thì chút thất lễ.”
Lý thị gật đầu, “ con xem ngày nào rảnh rỗi một chuyến. Cứ sắp xếp việc nhà và việc thành cho thỏa .”
“ thì ngày mai thôi. Nương, ngày mai nương cùng với , ?”
Trong mắt Lý thị lóe lên một tia kinh ngạc: “Con chê nương chỉ một nông phụ, làm con mất mặt ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Nương, nương lời gì ? con chê nương , chó chê nhà nghèo. Cho dù nương nữ tử hiểu chuyện, thấu tình đạt lý như bây giờ, thì cũng nương .
Huống hồ nương hành sự thỏa đáng, chuyện cực kỳ chú ý chừng mực. nương ở bên cạnh, liền cảm thấy đặc biệt an tâm.
Nào chuyện mất mặt gì ?”
Những lời quả thực lời từ đáy lòng Lục Hữu Phượng.
Kiếp , cha nương nàng qua đời sớm, ký ức về mẫu mờ nhạt đến mức gần như còn dấu vết gì.
Mà sự dịu dàng và tình yêu Lý thị lấp đầy trống liên quan đến mẫu trong lòng nàng.
Thì , mẫu yêu thương hết lòng, cảm giác .
, nàng tựa đầu vai Lý thị.
Lý thị thuận tay xoa đầu nàng, khóe mắt cẩn thận liền đỏ hoe.
Đây nữ nhi nàng, nàng mơ cũng nghĩ tới, một ngày, nữ nhi nàng xuất chúng đến .
Hơn nữa, còn ngày càng mật với nàng.
…………
Tuy thức dậy từ sáng sớm, khi đến Giang Thị thì buổi chiều.
Thật thuận lợi khi tìm nhà họ Lý ở Giang Thị.
Lý Quận thủ thấy hai nương con các nàng, khỏi vui vẻ : “Gió lành nào đưa hai vị đến đây ?”
Lục Hữu Phượng và Lý thị vội vàng hành đại lễ với ông .
đó, Lục Hữu Phượng từ trong lấy một chiếc hộp, đưa cho Lý Quận thủ, : “Quận thủ đại nhân, đa tạ ân tri ngộ ngài, xin chuẩn chút lễ mọn, bày tỏ chút tâm ý, mong ngài vui lòng nhận cho.”
Lý Quận thủ chiếc hộp vô cùng tinh xảo, tiện tay nhận lấy, đưa cho hạ nhân bên cạnh, “Hòa Nghi Nhân khách khí . cũng chẳng làm gì cho nàng. Ngược , nàng trong một năm nay, vì An Thành, vì cả Trường Ninh quận làm quá nhiều chuyện .
thể ngoa, nàng chính phúc tinh cả Trường Ninh quận.”
, Quận thủ sắp xếp hai nương con các nàng và tất cả nhà gặp mặt.
mấy câu, tên hạ nhân cầm chiếc hộp kinh hãi chạy : “Lão gia!”
“ ? Ồn ào quá.” Quận thủ liếc tên hạ nhân đó, bất mãn .
Đối với những gia đình quyền quý như bọn họ, yêu cầu đối với hạ nhân từ đến nay đều cao, việc tên hạ nhân hành xử như , coi như thất lễ.
Tên hạ nhân ghé sát tai Quận thủ nhỏ vài câu.
Lập tức, sắc mặt Quận thủ cũng biến đổi: “ cùng ngươi xem .”
Bạn thể thích: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
đến phòng, tên hạ nhân lấy chiếc hộp tinh xảo đó mở – lập tức, một luồng sáng dịu nhẹ tỏa .
một viên minh châu!
Một viên minh châu lớn bằng quả trứng chim cút!
Quận thủ đại nhân ngơ ngẩn viên châu phát ánh sáng xanh nhạt, miệng há hốc.
nhanh, Quận thủ cầm chiếc hộp : “Hòa Nghi Nhân, món quà nàng, cũng quá nặng , lão phu làm dám nhận?”
Lục Hữu Phượng ngẩn .
40_ đây ở tiệm trang sức thấy lưu ly châu ở đây, hình như khá các gia đình quyền quý ưa chuộng. Nàng liền bỏ 100 tiền thương thành mua một viên “siêu sáng nguyên thạch minh châu” trong hệ thống thương thành, mang đến tặng Quận thủ đại nhân.
ngờ khiến một vị Quận thủ tứ phẩm đường đường cũng kinh ngạc!
“Cái cũng thứ gì đáng giá. Mong Quận thủ đại nhân đừng xem ngoài.”
“Thành sắc đến , nàng còn với thứ gì đáng giá? Ngay cả một thôn phu nơi thôn dã, hẳn cũng đây một bảo vật.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.