Xuyên Không Mang Theo Hệ Thống Bên Mình
Chương 217
“Ha ha ha, Ái Quốc , dạo mà như thể mới từ châu Phi về , đen nhẻm đến thế cơ chứ?”
Hứa Mỹ Lam kinh ngạc cũng thôi, Trương Ái Quốc đen đến mức khó tin thật! Vốn dĩ khuôn mặt đây cũng khá sáng sủa, tuấn tú, thế mà giờ đây, đường nét đều cái màu da nuốt chửng hết cả.
“! Chẳng trường bắt bọn nó tập huấn quân sự khép kín . Ngày nào cũng nắng chang chang cả nửa buổi. Con xem đứa trẻ ngoan hiền hành hạ thành cái dạng gì ! Mặt mày đen thui thế , làm mà kiếm vợ đây?”
Mới phút còn chê bai, giờ đây bà lo lắng hết lòng về chuyện trăm năm con trai .
Hứa Mỹ Lam nhướng mày, trao đổi ánh mắt với Trương Hùng trấn an: “ dì, chỉ rám nắng chút thôi, dạo cứ ở nhà nghỉ ngơi thì da dẻ sẽ trắng trẻo ngay thôi mà.”
Trương Hùng liền trấn an Dương Quế Hoa thêm mấy câu. Bà xong cũng thấy yên tâm hẳn, “Chỉ cần nó kiếm vợ, dì đây cũng chẳng cần ép buộc điều gì khác!”
Dương Quế Hoa thật lòng. Mấy ngày nay quán ăn mới khai trương làm ăn khấm khá, trong tay cũng dư dả chút vốn liếng, khiến bà tự tin hẳn .
“Cơm nước dọn xong xuôi . Dì chuyện gì thì cứ ăn nhé. Dì Quế Hoa, dọn đồ ăn lên bàn thôi, Trương Hùng, mau gọi cha đến dùng cơm.”
Bạn thể thích: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Từ vụ việc , Chú Đổng vẻ buồn bã, ít khi chịu ngoài thư giãn, cứ quanh quẩn trong nhà cả ngày. May mắn , thời gian trôi qua, nét tươi tỉnh khuôn mặt ông cũng dần hiện rõ hơn.
Tin rằng tinh thần Chú Đổng sẽ sớm hồi phục. Hơn nữa, vì đứa bé trong bụng cô, chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, chắc chắn ông sẽ vui vẻ trở thôi!
Thật mấy ngày nay Chú Đổng ở lì trong phòng việc, đó dựa theo thể trạng Hứa Mỹ Lam mà điều chỉnh mấy thang thuốc bổ cho hợp với cô.
Khi nhà Chú Quốc Hưng đến, ông rõ, vì việc đang đến hồi gay cấn, nên ông đành giả vờ như gì, tập trung ghi những ý nghĩ đang dâng trào trong đầu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Thật ngại quá ! Ý tưởng mới nảy , xuống ngay kẻo quên mất, cách nào dừng , mong thứ !”
Dù nữa, danh nghĩa, ông vẫn bậc trưởng bối trong nhà. Nay gia đình Chú Quốc Hưng đến tận cửa, ông cũng nên tiếp đãi họ mới phép.
Xem thêm: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
May mắn Trương Quốc Hưng Chú Đổng chỉ một hai ngày, tính khí ông thì Chú cũng hiểu rõ cả.
“ Đổng, khách sáo quá. Công việc vẫn ưu tiên hàng đầu.” Trương Quốc Hưng vội vàng xua tay. Tuy ông chú ruột, bản cũng chỉ thường, còn lo lắng cho gia đình nhỏ , nên thể chăm sóc chu đáo cho cháu trai như Trương Hùng .
May mắn , Chú Đổng ở đây, ông thể giải quyết những vấn đề hóc búa mà đám trẻ rõ. Tục ngữ câu quả : Trong nhà già, như một báu vật. Đến lúc nguy cấp, vẫn bậc lão niên xa trông rộng hơn.
“ , hôm nay ngày vui lớn, để rót cho hai em một ly gọi chúc mừng.”
Chú Đổng vui vẻ hòa cuộc trò chuyện với em đồng lứa. thấy các món ăn nóng sốt dọn , cơn thèm rượu ông cũng dâng lên.
Kẻ , ăn cơm kẻ uống rượu, sân nhỏ nhất thời trở nên vô cùng náo nhiệt, tràn đầy ấm gia đình.
“Dì ơi, công việc buôn bán dạo dì thế nào , cần con tay giúp đỡ gì ?” khi ăn lót xong, Hứa Mỹ Lam mới dịp hỏi thăm Dương Quế Hoa về công việc làm ăn gia đình họ.
Nhắc đến chuyện làm ăn, Dương Quế Hoa giấu nổi nụ rạng rỡ, “Mỹ Lam , dì cảm ơn con đấy. Nếu nhờ con khuyên bảo, dì chắc sẽ chẳng dám hạ quyết tâm buôn bán. Giờ e rằng vẫn còn bán mặt cho đất bán lưng cho trời ở ngoài ruộng, quần quật cả năm cũng chẳng kiếm mấy đồng.”
Dừng lời một chút, Dương Quế Hoa liếc xung quanh, giọng cũng nhỏ nhẹ trông thấy.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.