Xuyên Không Làm Nông Phu Thê
Chương 71
Làm xong cơm, khi mùi hương tràn ngập viện thì ba cũng đắp xong lò nướng và bước tới.
Tiêu Thái lao động chính, tay đầy bùn, quần áo dính một chút. Mà Tiêu Giản tránh ở chân lão gia tử ngược còn dơ hơn cả Tiêu Thái! mặt, tay, đều bùn, giống như lăn lộn ở bùn .
Tẩu tử thích sạch sẽ, từ khi nàng tới đây, trong nhà quy định khi dùng cơm và khi ăn xong rửa sạch tay, khi trời lạnh thì dường như mỗi ngày đều tắm rửa quần áo sạch.
Chơi đùa một hồi, khi tỉnh táo thì dơ thành như ……
bé lo lắng tẩu tử thấy bộ dáng sẽ thấy ngoan mà tức giận, Tiêu Giản lén trốn chân Dương Tứ gia gia, giương mắt sắc mặt tẩu tử.
“Ca ca xa”
Tiêu Thái cũng mặc kệ bé, bản cũng mím môi chế giễu, tự sang một bên rửa tay.
Lão gia tử thấy bộ dạng chột Tiêu Giản như , suy đoán lẽ Phó Nguyệt cũng giống như bà vợ nóng tính nhà ông, thấy đám con cháu nghịch ngợm liền dùng gậy gộc dạy dỗ.
Ông lão mềm lòng, cân nhắc vài câu đỡ cho Tiêu Giản.
“Con nít mà, nghịch ngợm cũng chuyện thường. Đây … Đây phụ giúp mang một ít bùn cho tiểu tử Liệt mà chú ý, làm dính một ít bùn đất…”
Tiêu Giản chớp chớp mắt, gật đầu phụ họa Dương Tứ gia gia.
phụ giúp!
Phó Nguyệt một già một trẻ, lập tức dở dở .
Nàng cũng nghiêm khắc cổ hủ, chẳng qua trẻ con thể yếu ớt, đụng bùn trong thời gian dài sẽ nhiễm vi khuẩn, dễ sinh bệnh.
bộ dáng thấp thỏm Tiêu Giản, lẽ cũng .
Phó Nguyệt vươn tay về phía Tiêu Giản:
Gợi ý siêu phẩm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá! đang nhiều độc giả săn đón.
[ - .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất đang nhiều độc giả săn đón.
Thấy tẩu tử tức giận, Tiêu Giản cũng thả lỏng, nắm lấy tay Phó Nguyệt, ngoan ngoãn mà rửa mặt đổi quần áo.
bàn cơm, Phó Nguyệt đặt một chén canh trứng ở mặt mỗi .
Vàng óng ánh, sóng sánh, ở giữa phết một ít nước tương, vài đoạn hành xanh non rắc lên điểm xuyến. Màu sắc tươi sáng khiến thấy thoải mái, ăn một ngụm.
Dương Tứ Đào thưởng thức một lát, canh trứng mặt Tiêu Giản vơi một nửa.
Lão gia tử múc một muỗng, mới cho miệng, mùi thơm canh trứng bùng nổ ở đầu lưỡi, còn thể nhai hạt thịt nhỏ trong canh.
Ông dùng cái muỗng đẩy canh trứng trong chén , bên trong thế mà còn ẩn giấu một con tôm màu hồng và mềm mại. Chẳng trách hương vị tươi ngon như thế.
thấy động tác lão gia tử, Phó Nguyệt múc một chén canh cá đặt tới mặt ông.
“Đây cá mà đó vài ngày A Thái bắt ở con sông phía tây, nhân tiện bắt một ít tôm, cháu liền hấp nó lên. Tứ gia gia ăn quen ?”
“Cho tôm tươi thơm, ăn ngon.” Lão gia tử xong múc một muỗng lớn chan cơm tẻ, quả nhiên…… Chỉ cần dùng canh trứng kèm với cơm, ông thể ăn hai chén lớn!
Thấy lão gia tử thích, Phó Nguyệt cũng vui vẻ, ý bảo lão gia tử nếm thử những đồ ăn khác.
mặt đồ ăn ngon, trong lúc nhất thời trong phòng chỉ còn tiếng chén đũa va chạm .
Ba lớn, một nhỏ, giải quyết hết cả bàn đồ ăn . Còn dư nước canh thịt heo hầm miến đều Tiêu Thái ăn sạch cùng với cơm tẻ.
Ăn cơm xong, Dương Tứ Đào và Tiêu Giản đồng thời ngả , vuốt ve cái bụng no căng, vẻ mặt thỏa mãn.
Hương vị bữa cơm còn vương , tuy đều đồ ăn mà nhà nông thường làm, hương vị mà Phó Nguyệt làm còn ngon hơn so với tay nghề vài thập niên bà vợ nhà .
Dương Tứ Đào khen ngợi Tiêu Thái:
Tiêu Thái gãi gãi cái ót, hề chột nhận lấy câu khích lệ , chỉ toét miệng trông vẻ khờ khạo một chút.
Chưa có bình luận nào cho chương này.