Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trưởng "Phúc Hắc"
Chương 648
Sợ Ôn Thu Ninh chất vấn, Vu Hướng Dương vội giơ túi lưới lên mặt , nhanh: “ … chỉ đến đưa cho cô quả sầu riêng thôi.”
Ôn Thu Ninh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, đáp: “Cảm ơn. Mời .”
Vu Hướng Dương bước , Ôn Thu Ninh liền đóng cửa .
Nửa tháng đến, nhiều đồ đạc trong phòng còn nữa. Ngoài tủ chén, bàn ghế, những thứ lặt vặt ngày xưa biến mất.
Vu Hướng Dương đặt quả sầu riêng lên bàn, hỏi: “Mấy đồ đạc thì ?”
Ôn Thu Ninh trả lời: “ để cho chủ nhà. Nặng quá, một mang , mà cũng chẳng cho ai.”
Vu Hướng Dương gì, đến tủ chén lấy một con d.a.o phay và một cái chậu, bắt đầu bổ sầu riêng. cảnh tượng , Ôn Thu Ninh chợt nhớ đầu tiên ăn sầu riêng do Vu Hướng Dương mang đến.
Một cảm giác chua chát dâng lên từ cổ họng, xộc thẳng mũi. Nước mắt cô trào ngay lập tức. Cô vội , cầm ấm nước rót cho Vu Hướng Dương một cốc. Đợi cảm giác chua xót tan , cô mới , đặt ly nước lên bàn và xuống gọt sầu riêng.
Gợi ý siêu phẩm: Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi đang nhiều độc giả săn đón.
Vu Hướng Dương tách một múi sầu riêng đưa cho Ôn Thu Ninh.
“Cảm ơn.” Cô nhận lấy, cắn một miếng, mỉm : “Ngon y như .”
Trong lúc Vu Hướng Dương bổ sầu riêng, Ôn Thu Ninh cúi đầu ăn, cô sợ thấy vẻ mặt buồn bã .
Vu Hướng Dương lúc cũng chẳng khá hơn cô. cũng nhớ những kỉ niệm . Bổ sầu riêng xong, ngoài múc nước rửa tay, chỉ một , những giọt nước mắt rơi xuống. , rửa tay khá lâu.
Thừa dịp Vu Hướng Dương ngoài, Ôn Thu Ninh đưa mu bàn tay lên, ấn hốc mắt để ngăn những giọt nước mắt ngừng tuôn rơi.
Vu Hướng Dương ở bên ngoài điều chỉnh cảm xúc, dùng khăn lau mặt mới bước .
Ôn Thu Ninh chỉ ăn vài múi, gượng gạo: “Cơm chiều ăn nhiều, ăn nổi nữa. Để dành mai ăn.”
Cô ngoài rửa tay. Vu Hướng Dương thấy hốc mắt cô đỏ hoe, hàng mi ướt đẫm, từng sợi rõ mồn một.
chợt nhớ lời Trình Cảnh Mặc từng : Hai yêu, mà thể yêu nữa.
Cổ họng Vu Hướng Dương nghẹn ứ, cơn đau khiến suýt bật . vội vàng cầm ly nước lên uống một ngụm để trấn tĩnh.
Ôn Thu Ninh rửa tay xong, bước , tìm chuyện để : “ mua sầu riêng ở ?”
Vu Hướng Dương đáp: “Ba đến Bắc Kinh, họ lên đây để đưa tiễn Niệm Niệm, tiện thể mang theo luôn.”
Ôn Thu Ninh tỏ vẻ chợt nhận : “, thì cô chú đến.”
Cả hai chẳng còn gì để , đối diện , chìm im lặng. Nỗi đau và sự luyến tiếc trong lòng, chỉ họ thấu hiểu.
Một lúc lâu , Vu Hướng Dương mới lên tiếng hỏi: “Vết sẹo em còn ?” lo lắng chồng cô sẽ chê bai cô.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ôn Thu Ninh lắc đầu: “ .”
Vu Hướng Dương tin lắm, làm phẫu thuật cắt bỏ nhiều da như mà để sẹo . tin thì cũng làm gì ?
Vu Hướng Dương : “Đến đó em cẩn thận hơn đấy, họ bắt nạt Hoa Quốc lắm.”
Ôn Thu Ninh đáp: “Ừ, sẽ cẩn thận.”
Hai cứ thế trò chuyện vu vơ thêm hơn nửa giờ đồng hồ.
đời bữa tiệc nào tàn, dẫu luyến tiếc đến mấy, cuối cùng cũng chia xa.
Vu Hướng Dương hít một thật sâu, dậy, với giọng trang trọng: “Ôn Thu Ninh, chúc em chuyện đều thuận lợi, bình an và hạnh phúc.”
Ôn Thu Ninh cũng lên, mỉm nhẹ nhàng: “Cảm ơn . Cũng chúc chuyện đều thuận lợi, bình an và hạnh phúc.”
Vu Hướng Dương gượng : “ đây, hẹn gặp .”
“Hẹn gặp . cẩn thận.”
Ôn Thu Ninh tiễn Vu Hướng Dương xuống lầu. Đoạn cầu thang cả hai qua hàng vạn , đêm nay mà ngắn ngủi đến , chỉ trong chớp mắt đến sân. Ánh đèn đường dịu dàng, cơn gió đêm hiu hiu. Hai cái bóng in mặt đất, , gần ngay mắt một ranh giới vô hình.
Mái tóc mai Ôn Thu Ninh khẽ bay trong gió, cô mỉm dịu dàng: “Vu Hướng Dương, cảm ơn vì những điều .”
Trong thế giới đầy những khắc nghiệt , Vu Hướng Dương mang đến cho Ôn Thu Ninh sự ấm áp và ngọt ngào. Tình cảm tựa như ánh nắng mặt trời giữa mùa đông, như dòng suối trong mát giữa mùa hạ, mãi mãi đọng trong trái tim cô.
Vu Hướng Dương cô, ánh mắt vẫn ấm áp như ngày nào. khẽ : “em cảm thấy .”
nhanh đó, thêm một câu: “ cũng thấy , và cũng cảm ơn em.”
Đừng bỏ lỡ: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan, truyện cực cập nhật chương mới.
Ôn Thu Ninh khẽ lùi một bước, nụ môi mang theo chút nghẹn ngào. Cô dịu dàng : “Vu Hướng Dương, đường cẩn thận!”
Vu Hướng Dương đạp chân, chiếc xe đạp từ từ lăn bánh rời khỏi lầu. Cùng lúc đó, Ôn Thu Ninh cũng bước nhanh lên phòng.
Hai , ngay khoảnh khắc ngoảnh mặt rời , những giọt nước mắt đồng loạt tuôn rơi.
Ánh đèn vẫn dịu dàng, cơn gió nhẹ vẫn khẽ khàng, chỉ hai bóng mặt đất biến mất.
Ôn Thu Ninh chạy vội về phòng, tựa lưng cánh cửa, bật nức nở.
Dù yêu đến mấy, cũng đến lúc lời tạm biệt.
Đêm nay, Vu Hướng Dương đạp xe thật chậm. Nước mắt trào , cố gắng lau , cứ lặp lặp . ngừng tự nhủ, đàn ông thể rơi lệ, nước mắt vẫn ngừng tuôn .
Cuối cùng, vẫn buông tay, để cô trọn vẹn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.