Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí
Chương 582
Tống Trinh, một , một bà, phụ nữ cũng khó hiểu Trương Nhân Nhân: " nào cứng nhắc đến chứ, ly hôn thì con cái thỏa , nhất quyết lén lút đưa con bỏ , bây giờ thì , con cái thê thảm thế mà cô xót ruột ?"
Đào Quế Vân : "Ai mà , đó vấn đề ở cái đầu, sĩ diện hão, chẳng tài cán gì, luôn cho rằng chỉ cần nhà thì răm rắp lời cô ."
"Cũng thể tỉnh ngộ chút nào , nếu vẫn đổi thì Chính ủy Phùng chắc chắn thể để cô gặp con nữa."
Tống Trinh gì cảm thấy Trương Nhân Nhân khó mà đổi , tính nết quá đỗi cực đoan.
Đào Quế Vân xong đột nhiên nhớ vốn định ca, ngó chiếc đồng hồ treo tường gần đến giờ, gấp gáp chào Tống Trinh vội vã ngay.
Tống Trinh tiễn đến cửa, lắc đầu ngao ngán, đoạn mới nhà: "Tiểu Điềm ăn bánh hấp ? Bà hấp bánh hấp cho cháu nhé?"
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Nhanh Ta Dựa Mỹ Mạo Khiến Người Biết Vậy Chẳng Làm Thế đang nhiều độc giả săn đón.
" ăn ạ." bà sẽ hấp bánh hấp cho , Tiểu Điềm bỏ dở cuốn sách tay, đặt xuống bàn lon ton chạy bếp, mới chạy một nửa thì điện thoại trong nhà reo, cô bé chẳng chút ngần ngại nhấc ống , lễ phép chào hỏi.
Phương Tri Ý ngờ điện thoại con gái, mấy tháng gặp, đột nhiên thấy giọng con gái, cô mừng rơi nước mắt. Tiểu Điềm thấy giọng cũng mừng đến líu lo, cầm chặt ống mãi thôi.
", và bố khi nào về nhà ạ?" Tiểu Điềm dù ngoan ngoãn con bé vẫn còn nhỏ lắm, xa bố bấy lâu cũng nhớ nhung khôn tả.
" và bố, đang chuẩn về ... Ngày mai với bố về đến nhà thôi."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lời còn dứt thấy đầu dây bên Tiểu Điềm nhanh nhảu gọi vọng bếp với bà: "Bà ơi, đừng hấp bánh hấp nữa, cháu để dành, đợi bố về cùng ăn mới vui ạ."
Tiếng Tống Trinh từ trong bếp vọng : " cháu, bố về bà hấp cho bố , tối nay hấp cho Tiểu Điềm ăn ."
" cần ạ, cháu đợi bố về cùng ăn."
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cô bé như khiến vợ chồng đầu dây bên mềm hết cả lòng, chỉ mọc cánh mà bay về nhà ngay lập tức.
Tối hôm đó, Tiểu Điềm quả nhiên chịu cho bà hấp bánh hấp, bố sắp về, cô bé vui như Tết, tối đến ngoài sân chơi, gặp ai cũng chào hỏi líu lo, ngọt như mía lùi. Bà con lối xóm thấy thế thì ai nấy đều thầm Bùi Từ và Phương Tri Ý chắc chắn sắp về .
Đợi Tống Trinh dắt Tiểu Điềm khuất bóng, hỏi: " Đại đội trưởng Bùi về thể thăng chức."
"Thật ? Ông Chu nhà bà ?" thì giật kinh ngạc hỏi, bởi lẽ Đại đội trưởng Bùi vẫn còn khá trẻ.
" lập công, hơn nữa chỉ vấn đề thăng chức, e rằng sẽ điều về tận Bắc Kinh ."
"Chết thật, thế thì xoay sở thế nào đây! mà cô Phương theo ? cô đang làm ở viện nghiên cứu ? Nếu theo chồng, lẽ nào bỏ dở công việc ?"
"Cái thì rõ." chuyện lắc đầu, chỉ mới phong thanh chút ít, cụ thể thế nào thì cũng chẳng rõ mười mươi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.