Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay
Chương 16
Tiêu Khả Tình nụ làm cho lóa mắt, chậc chậc, lên càng trai hơn, quả thật đến mức thần đều phẫn nộ. Khó trách nguyên chủ đ.â.m đầu , cô lúc mới nhận quá lâu, luống cuống : “Lục… Lục… Lục phó đoàn trưởng.”
“Ừm.” Lục Đình thầm nghĩ nha đầu dường như thật sự trưởng thành, giống , thêm vài phần ngốc nghếch và đáng yêu.
Tiêu Khả Tình hổ thu ánh mắt, về bên giường trai. Cô thầm may mắn, may mà trai thấy bộ dạng mê trai , nếu sẽ khó giải thích.
Tiêu Tuấn Kiệt chút kinh ngạc hỏi: “ , em đến đây?”
Tiêu Khả Tình bĩu môi, giả vờ tức giận: “Hừ… Lát nữa sẽ tính sổ với . Bây giờ em tìm bác sĩ hỏi tình hình .” xong, Tiêu Khả Tình nhanh chân bước khỏi phòng bệnh, để trai ngơ ngác.
Đại đội trưởng Lưu nhiệt tình trò chuyện vài câu với Tiêu Tuấn Kiệt và Lục Đình cáo biệt.
***
Lục Đình cảm thấy bộ dạng hờn dỗi cô bé cũng đáng yêu, khóe miệng bất giác cong lên.
Tiêu Tuấn Kiệt nhếch môi : “Lục Đình, thấy ? Em gái đến đấy. Thật ngờ ba năm gặp, suýt nữa nhận , đổi lớn quá!”
Xem thêm: Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ cũng thấy đổi nhiều.” Lục Đình phụ họa.
Tiêu Tuấn Kiệt bất mãn đầu , trừng mắt một cái: “Ai ? Gọi ai hả? Em gái còn đồng ý , gọi, .”
Lục Đình hề để tâm mà : “Quan hệ chúng như , em gái chính em gái . con bé kết hôn sẽ cho thêm hồi môn, thêm một chống lưng cho con bé ? xem ngốc .”
Tiêu Tuấn Kiệt càng thêm tức giận: “ mới ngốc, em gái xinh như mà còn cần, đồ ngốc. Ai thèm để làm em rể chứ, còn nghi ngờ phương diện đó .”
Mặt Lục Đình tức khắc đen như đ.í.t nồi. lạnh lùng liếc Tiêu Tuấn Kiệt một cái, khóe miệng nhếch lên một nụ khinh thường, lười biếng thèm đáp , ngủ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiêu Khả Tình và Đại đội trưởng Lưu khỏi phòng bệnh, liền Đại đội trưởng Lưu : “Đồng chí Tiêu Khả Tình, đến đây còn việc làm nên về .”
Đừng bỏ lỡ: Tn70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ, truyện cực cập nhật chương mới.
“, cảm ơn Đại đội trưởng Lưu hộ tống đến đây. Chuyện ba , sẽ tự gọi điện .”
Tiêu Khả Tình tạm biệt Đại đội trưởng Lưu đến văn phòng bác sĩ. Thấy một vị bác sĩ nam, cô gõ cửa : “Chào bác sĩ, nhà Tiêu Tuấn Kiệt ở phòng bệnh chín, tìm hiểu tình hình hiện tại trai .”
Bác sĩ mỉm ngẩng đầu: “Chào cô, bác sĩ điều trị chính Tiêu Tuấn Kiệt, họ Trương, cô thể gọi bác sĩ Trương. Doanh trưởng Tiêu tối qua phẫu thuật, quá trình phẫu thuật thành công. Bây giờ xem tình hình hồi phục , vết thương vẫn còn nghiêm trọng, thể sẽ ảnh hưởng về . Cô nhà, mấy ngày đặc biệt quan sát xem nhiễm trùng sốt , và an ủi trai cô nhiều hơn.”
Tiêu Khả Tình tiện đường hỏi thêm: “Lục Đình thì ạ?”
“ thương ở cả tay và chân, đều phẫu thuật tối qua. Vết thương ở chân nhẹ hơn trai cô, ở tay thì nghiêm trọng, thể cũng sẽ ảnh hưởng. Giống như trai cô, xem tình hình hồi phục , cũng phòng ngừa nhiễm trùng và sốt.”
Tiêu Khả Tình hỏi thêm về những vấn đề cần chú ý trong ăn uống, khỏi văn phòng trầm tư băng ghế bên ngoài.
*Chuyện trong sách xảy sớm hơn dự kiến. nước linh tuyền trong gian, còn t.h.u.ố.c chống viêm hiện đại, đều thể dùng sớm. Hiệu quả nước linh tuyền như , rõ mà. Thật bực , hết tiểu thuyết, chuyện gì sẽ xảy tiếp theo. Lục Đình nam chính, nam chính đều hào quang nam chính mà! thể tạo dựng quan hệ , quyết làm l.i.ế.m cẩu, cũng thể giống như nguyên chủ, trở thành một kẻ lụy tình.*
Tiêu Khả Tình bước phòng bệnh, lúc mới quan sát căn phòng. Tường quét vôi, sàn nền xi măng đơn giản, hai chiếc giường bệnh bằng gỗ, tủ đầu giường cũng bằng gỗ, lớp sơn chút phai màu. bộ phòng bệnh dọn dẹp sạch sẽ, mỗi bên một chiếc giường, trống giữa hai giường khá rộng, một phòng vệ sinh riêng.
Tiêu Tuấn Kiệt thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên: “ , em về ! Bác sĩ ?”
“Phẫu thuật thành công, cần lo lắng.” Tiêu Khả Tình tìm một chiếc ghế xuống bên cạnh trai.
Tiêu Tuấn Kiệt trong lòng rõ thương nghiêm trọng, thể sẽ thể ở đơn vị nữa. Nghĩ đến việc thể ở đơn vị, trong lòng khỏi khó chịu, hiểu ý em gái chứ.
“ , em đến đây?”
Tiêu Khả Tình trừng mắt một cái: “ còn nữa , nhận thư em ? Trong thư em bảo về cuối tháng tám, làm , em để ý đến nữa.”
Tiêu Tuấn Kiệt bất đắc dĩ : “Chẳng do làm nhiệm vụ nên trì hoãn . Vốn định xong sẽ về, may mà Lục Đình ở đó, nếu sợ về mất! Lục Đình cũng vì cứu nên mới thương như . Em vẫn trả lời , em đến đây?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.