Xinh Đẹp Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Đêm Đêm Xin Hòa Giải
Chương 173: Tôi sẽ khiến cô hối hận vì việc mình đã làm hôm nay
Tô Vãn Ninh cảm thấy còn oan hơn cả Đậu Nga, vội vàng giải thích:
“Hoắc tổng, cái đó … vẫn hết.”
xong câu , cô thể cảm nhận rõ ràng sắc mặt đàn ông tối sầm từng chút một.
Thấy tình hình , Tô Vãn Ninh lập tức bật dậy khỏi bồn tắm, bước chân vội vã rời . Mãi đến khi ngoài, những cảm xúc trêu chọc đến rối loạn trong vẫn bình .
một bộ đồ ngủ xong, cô leo lên giường, kéo chăn trùm kín đầu.
qua bao lâu, ý thức cô dần dần chìm giấc ngủ.
Khi Hoắc Yến Thời từ phòng tắm , phát hiện cô ngủ say, các ngón tay thon dài, rõ khớp xương vô thức vuốt nhẹ lên gương mặt mềm mại cô.
Vén chăn , thấy hai tay cô đan chéo đặt bụng , giống như đang cố gắng che chở cho thứ gì đó.
Ánh mắt khẽ trầm xuống, đó vươn tay ôm cô lòng.
---
Sáng sớm, tiếng chuông điện thoại dồn dập phá tan sự yên tĩnh.
Tô Vãn Ninh đang mơ màng ngủ, đưa tay mò tìm chiếc điện thoại đang rung. Còn chạm tới, cổ tay mảnh khảnh cô một lực nóng rực giữ chặt.
Trong nháy mắt, điện thoại áp sát bên tai, giọng ở đầu dây vang lên:
“Tô tổng giám, lấy bằng chứng ghi âm việc Lưu Nhược tự thừa nhận chuyện do cô làm . Chị đến hội sở Sắc , đưa bản ghi âm cho chị.”
Cơn buồn ngủ Tô Vãn Ninh lập tức tan biến sạch sẽ. Cô khó hiểu hỏi :
“ cô gửi thẳng cho luôn?”
Giọng Lương Điềm khựng một chút, như nghẹn bởi bông gòn, nhanh trở bình thường:
“Tô tổng giám, vì còn chuyện khác với chị. Tóm chị mau tới , vị trí cụ thể gửi cho chị .”
Chuyện khác?
Trong lòng Tô Vãn Ninh dấy lên nghi hoặc, vẫn đáp khẽ một tiếng “Ừm”.
Cô định rời giường thì chợt nhận Hoắc Yến Thời vẫn còn ở đó, chút ngoài ý :
“Hôm nay Hoắc tổng làm ?”
Giọng mang theo vẻ lười biếng đặc trưng buổi sáng sớm:
“Em quản ?”
Tô Vãn Ninh vội xua tay:
“ ý đó, chỉ tò mò thôi.”
Bạn thể thích: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Bình thường lúc cô tỉnh dậy, rời từ lâu. cô nghĩ nhiều, nhanh chóng chuẩn đến điểm hẹn.
---
Ban ngày, hội sở Sắc vắng vẻ khác hẳn với sự náo nhiệt ban đêm.
Tô Vãn Ninh hỏi nhân viên mới tìm phòng bao mà Lương Điềm gửi, ở cuối hành lang, góc khuất nhất. Cô định gõ cửa thì cảm giác bất an trong lòng phóng đại vô hạn.
Cô luôn thấy gì đó nếu mưu đồ, Lương Điềm cố tình gọi cô tới nơi thế .
Để đảm bảo an , Tô Vãn Ninh gọi nhân viên tới, rút một xấp tiền dày, ít nhất cũng mấy nghìn tệ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Phiền mang khay trái cây tay trong giúp .”
Khay trái cây khách khác, sức hấp dẫn tiền, nhân viên vẫn gật đầu đồng ý.
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tô Vãn Ninh gõ cửa , cố ý lớn tiếng:
“Mở cửa , tới .”
Cửa chỉ mở hé một khe nhỏ dừng .
Thấy , lông mày Tô Vãn Ninh khẽ nhướn lên, dùng ánh mắt hiệu cho nhân viên .
làm theo, bước , gáy trúng một gậy thật mạnh.
“Á!”
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, lập tức mềm nhũn ngã xuống đất.
Đồng t.ử Tô Vãn Ninh co rút mạnh, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi muộn màng nếu ban đầu cô cảnh giác, đất lúc chính cô.
Khi đó, chẳng sẽ mặc cho Lương Điềm làm gì thì làm ?
Lương Điềm dám tin kế hoạch xảy biến cố, theo phản xạ gào lên:
“ ? Tô tổng giám ?!”
Tô Vãn Ninh dám bước trong, trực tiếp đạp mạnh cửa, túm chặt áo Lương Điềm, lôi cô ngoài.
cho đối phương cơ hội lên tiếng, cô giơ tay tát liên tiếp mấy cái thật mạnh. Lương Điềm đ.á.n.h đến choáng váng, chỉ còn la hét t.h.ả.m thiết.
Nhân lúc đó, Tô Vãn Ninh gọi báo cảnh sát:
“Hội sở Sắc, khu A, cuối hành lang bên . cố ý gây thương tích, phiền các tới ngay.”
Cảnh sát đáp nghiêm túc:
“, chúng sẽ tới ngay.”
Thấy cô thật sự báo cảnh sát, Lương Điềm sụp đổ, quỳ phịch xuống đất cầu xin:
“Tô tổng giám, chị tha cho . cũng còn cách nào khác. Bọn cho vay nặng lãi chụp ảnh khỏa , giờ ảnh trong tay Lưu Nhược. Nếu làm theo, ảnh sẽ tung khắp nơi!”
Tô Vãn Ninh để ý đến cô , sang nhân viên đánh, lo lắng hỏi:
“ ?”
khó khăn lắm mới dậy, nhất thời gì.
Trong lòng Tô Vãn Ninh dấy lên áy náy, cô rút thêm mấy chục nghìn đưa cho :
“ bệnh viện kiểm tra . vấn đề gì, sẽ bồi thường bộ.”
lời , nhân viên mới nhận tiền, ôm đầu rời .
Đợi khuất, Tô Vãn Ninh Lương Điềm. Mỗi chữ thốt đều nhuốm đầy lửa giận ngút trời:
“Ai cho cô gan dám tính kế lên đầu ? Tiếp theo đây, sẽ khiến cô hối hận vì những gì làm hôm nay.”
Lương Điềm cô, cảm giác như thấy bóng dáng quỷ dữ, sợ đến mức bả vai run rẩy.
“Tô tổng giám, Lưu Nhược ép làm! thật sự còn cách nào khác. Chị cho thêm một cơ hội , đảm bảo nhất định thành công!”
Tô Vãn Ninh lạnh lùng, từng chữ một nghiền nát hy vọng cô :
“Cô mơ !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.