Xinh Đẹp Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Đêm Đêm Xin Hòa Giải
Chương 116: Đám cháy kho hàng
cô nhiều phủ nhận, gương mặt tuấn mỹ Hoắc Yến Thời phủ đầy lạnh lẽo. cảnh cáo:
“Tô Vãn Ninh! Đừng điều. Làm thì xin đó điều cơ bản nhất.”
Đổi khác, sớm tiễn xuống gặp Diêm Vương .
Tô Vãn Ninh dây dưa với thêm nữa. Cô phun một chữ:
“Cút.”
Bạn thể thích: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
.
Hoắc Yến Thời nào chịu theo ý cô, cưỡng ép lôi cô đến phòng bệnh.
Dọc đường Tô Vãn Ninh giãy giụa liên tục, vô ích.
“ bảo thả ! hiểu tiếng ?!”
Trong phòng bệnh, Chu Thanh Thanh yếu ớt giường.
Thấy Hoắc Yến Thời đến, cô mừng rỡ dậy, khi thấy Tô Vãn Ninh phía thì ánh mắt lập tức ảm đạm.
Tô Vãn Ninh thấy rõ sự bài xích cô , chỉ lạnh nhạt trong lòng.
Hừ, ai đến đây chẳng tên đàn ông c.h.ế.t tiệt lôi tới ?
nhớ việc từng ở phòng bệnh “hành” Chu Thanh Thanh , mí mắt cô bất giác giật giật hai cái.
Hoắc Yến Thời nắm chặt cổ tay cô, ép cô bước lên .
Giọng trầm thấp mang theo áp lực nặng nề:
“Tô Vãn Ninh, xin .”
Tô Vãn Ninh bực từ nãy đến giờ, lúc càng căm phẫn, trợn mắt đáp:
“ xin ! Dựa ?! Lẽ nào cô xảy chuyện gì cũng tính đầu ?”
Nếu mang cái nồi , chẳng bằng cô thực sự hạ vài cú lưng cho đáng công.
làm, thiệt ?
Hoắc Yến Thời lạnh giọng:
“Cô dám vết thương Thanh Thanh liên quan đến cô? Nếu cô, tại cô cho trợ lý cô nước ngoài? Nghĩ dễ lừa ?!”
Cổ họng Tô Vãn Ninh như nghẹn , tức đến run :
“ giải thích với một ? bao nhiêu mới chịu tin?!”
Một cảm giác bất lực dâng lên, nuốt chửng cô.
Nhắc đến trợ lý, sắc mặt Chu Thanh Thanh lập tức đổi, hoảng sợ.
Ngón tay mảnh mai nắm chặt mép chăn.
Trợ lý quá nhiều chuyện cô . Nếu lỡ miệng…
Nghĩ , Chu Thanh Thanh vội :
“ Yến Thời, liên quan đến Vãn Ninh, thật sự cô .”
cô thật lòng giúp Tô Vãn Ninh, một kẻ giỏi đóng kịch nhiều , đến lúc thật chẳng ai tin.
Hoắc Yến Thời cô càng bao che, càng chắc chắn phía vấn đề và vấn đề đó chính Tô Vãn Ninh.
Tô Vãn Ninh cảm thấy thế nào cũng thành tội.
bỏ cho xong, lo tên đàn ông ở phá hỏng kế hoạch cô.
Cô siết răng, cố nén giận, cố ý mềm giọng:
“Xin … ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hoắc Yến Thời thẳng thắn:
“ đủ thành ý.”
Tô Vãn Ninh nắm chặt tay:
“Thế nào mới đủ? quỳ xuống dập đầu hai cái ?”
Chu Thanh Thanh thực sự hoảng , nước mắt lưng tròng xua tay:
“ Yến Thời, em mệt quá, em nghỉ ngơi. Hai ngoài ? Em ngủ.”
Thấy cô đòi xuất viện nữa, trái tim căng chặt Hoắc Yến Thời cũng dịu xuống.
“Em nghỉ ngơi cho , chuyện xuất viện để , sức khỏe quan trọng.”
Chu Thanh Thanh gật đầu liên tục.
Cô vốn mượn cớ đòi xuất viện để đến thăm nhiều hơn. ngờ kéo theo cả Tô Vãn Ninh. ngoài dự đoán.
“Em sẽ tự lo . Hai .”
Hoắc Yến Thời thấy cô kiên quyết, vài câu dẫn Tô Vãn Ninh ngoài.
Sắc mặt Tô Vãn Ninh lạnh tanh, nhịn châm chọc:
“Hoắc tổng thật thương hoa tiếc ngọc. khỏe, bảo liền . thoải mái, chỉ mỉa mai.”
Cô cảm giác như ai tát một cái mặt, nóng rát.
Hoắc Yến Thời nhận cuộc điện thoại, chỉ để một câu:
“Tô Vãn Ninh, cái miệng bớt chua ngoa .”
rời .
bóng khuất dần, Tô Vãn Ninh lập tức mở điện thoại thêm liên hệ xóa.
Đối phương trả lời nhanh: 【?】
Tô Vãn Ninh c.ắ.n môi, gõ nhanh:
【Xin nhé, Trình Hằng. Lúc nãy lỡ tay xóa mất. xem qua vòng bạn bè , thấy phù hợp vị trí quản lý mà Starlight đang thiếu. Nếu thể đưa cả team sang, lương thể thương lượng.】
【 hỏi thêm… còn độc chứ?】
Đối phương như hiểu ẩn ý, đáp thẳng:
【… và tổng giám đốc Phó nhà các cô quen . gì sẽ liên hệ .】
Dù rõ, Tô Vãn Ninh khả năng mời .
Khóe môi cô cong lên một nụ chua chát.
lúc , điện thoại đổ chuông.
Cô bắt máy:
“ chuyện gì?”
Đầu dây bên giọng đầy hoảng loạn:
“Cô Tô! chuyện lớn ! Kho chứa tạp chí phát hành bốc cháy ! Lửa lớn, đến giờ vẫn khống chế !”
Gợi ý siêu phẩm: Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê đang nhiều độc giả săn đón.
Tim Tô Vãn Ninh như rơi thẳng xuống đáy.
Một lớp u ám nặng nề phủ lên cô.
Chỉ còn hai ngày nữa buổi mắt son mới tạp chí quảng cáo in xong, lịch đăng cũng sắp chạy.
Fanpage làm nóng từ sớm, tiền quảng cáo cũng đổ xuống ít, giờ mà hủy bộ thì thiệt hại cực lớn.
Cô kịp với Hoắc Yến Thời một câu, lập tức lao nhanh ngoài:
“Đang yên đang lành xảy chuyện ? Mức độ thiệt hại hiện tại thế nào?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.