Vương Gia Xin Giữ Mạng
Chương 41: 41
" thì cũng cần một tấm bình phong, một chiếc gương đồng đặt đất..."
"Những thứ đó đều dễ giấu , cũng dễ giấu đồ."
dần hiểu ý , vẫn cam lòng: "Ngay cả một gia nhân thị nữ cũng ."
" tin tưởng bất kỳ ai." - điềm nhiên đáp.
"Cả cũng ?"
", cả nàng cũng , nàng mối đe dọa."
mặc trung y trắng tinh, xuống bên cạnh : "An Lạc, mấy năm trận dùng trường đao, nặng gần bằng nửa nàng. Với cái xác rệu rã bây giờ, cầm lên cũng vung nổi. dù , g/i/ế/t nàng vẫn dễ như trở bàn tay. G/i/ế/t nhiều , sẽ hiểu vô cách, càng đơn giản càng ."
Lưng lạnh toát, nhỏ giọng : "Chúng thể chuyện gì đó ấm áp hơn ?"
nhếch môi tinh quái, vỗ chỗ trống bên cạnh: " chứ. nàng nhất quyết đòi ngủ cùng ? Còn đực đó làm gì?"
Mặt nóng bừng, cúi đầu xuống bên cạnh .
kéo chăn đắp cho , giọng lười biếng: "Ngủ ."
dè dặt vươn tay, vòng qua cổ .
khựng trong giây lát, đó cũng ôm lấy eo , đáp cái ôm .
N/g/ự/c Bạc Âm lạnh lẽo, thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c và trầm hương. Nếu trời sắp hè, chắc lạnh từ làm run lên .
Một lúc , cố gắng nhích lên, tìm kiếm khuôn mặt .
"Nàng làm gì ?" - Giọng vang lên, lạnh lùng bất chợt.
giật nảy , sự run rẩy truyền sang một cách rõ ràng.
Xem thêm: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"Ngài chẳng ấm ? ôm chặt ngài hơn một chút, thấy dễ chịu hơn ?"
áp má lên chiếc cằm lạnh cứng .
Bạc Âm im lặng hồi lâu, đáp: "."
cọ nhẹ má , vòng tay ôm chặt hơn.
Thời gian trôi qua trong tĩnh lặng. lâu đó, lâu đến mức tảng băng trong vòng tay cũng ấm lên đôi chút, mới run rẩy cất lời: "Vương gia, chúng viên phòng , thật đấy."
"Cái gì?"
chắc chắn rõ, vẫn hỏi ...
vắt óc tìm lời giải thích: "Điền ma ma , ngài sắp c/h/ế/t , ít nhất cũng nên sinh cho ngài một đứa con…"
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/vuong-gia-xin-giu-mang/41.html.]
Trong bóng tối, đang với ánh mắt khó tin thế nào.
, lâu mới hỏi: "Những lời như , ngàng ?"
rụt cổ im lặng, định lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, Bạc Âm chịu, chỉ kiên nhẫn chờ đợi.
Thế nên đành giả bộ nghiêm túc: "Thì… nam nhân yêu nữ nhân, chẳng nên viên phòng sinh con ? Tổ tiên bao đời như , đạo lý hiển nhiên mà…"
Trong bóng tối, khẽ, giọng đầy châm chọc: "Nàng tính nữ nhân kiểu gì? Lông tóc mọc đủ ? Nha đầu?"
nghẹn lời trong chốc lát, dứt khoát áp n.g.ự.c lên lồng n/g/ự/c : " mười bảy tuổi !"
"Dù thế cũng vẫn nha đầu."
thản nhiên đưa tay đặt lên trán , chặn động tác đang cố tình cọ sát.
"An Lạc." - Giọng khàn đặc, như thể lửa thiêu cháy.
Bạn thể thích: Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
"Hửm?"
ngước lên thẳng : " ai từng yêu nàng ?"
"Chắc …"
mơ hồ hiểu đang gì, bắt gặp ánh mắt thâm trầm , bèn tiếp: “Ngươi đó, chính ngài mà."
: " . yêu nàng, nàng liền tin ? chỉ cần một câu, nàng liền nguyện ý dâng hiến bản ?"
"Ngốc nghếch quá. Nếu một nam nhân thực sự yêu nàng, sẽ vì sắp c/h/ế/t mà khuất phục d.ụ.c vọng, làm hại bản , làm hại cả nàng. Về hãy nhớ kỹ, đối với những lời yêu vô duyên vô cớ, nhất định cảnh giác, đừng dễ dàng trao chính , cho đến khi tìm thực sự yêu nàng."
" ngài lên lớp! ngốc như ngài nghĩ!"
vùi mặt gối, hổ tủi , giọng nghẹn : "Rõ ràng ngài …"
kéo chăn đắp lên , còn bản dùng một chiếc chăn khác, gối đầu lên cánh tay trần, ngửa mặt lên trần nhà.
"Nha đầu ngốc, rõ ràng, chịu nổi, mà nàng gian lận."
" ?!"
nhướng mày, nở nụ đầy tà khí: " bản lĩnh thì đổi khác thử xem? Bổn vương bảo đảm đưa nàng lên tận trời xanh."
nghiến răng: "Ngài còn đổi khác?"
: " chỉ lấy ví dụ thôi."
" ai ví dụ kiểu đó ?"
" ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.