Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vương Gia Xin Giữ Mạng

Chương 23: 23

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Hoàng hậu khẽ che miệng , dùng giọng điệu thiết đến mức quái dị với : " và phụ hoàng con còn đang bàn luận đây, rằng An Lạc chắc hẳn gả vương phủ thì vui đến quên cả đường về, hơn nửa năm chẳng chịu hồi cung thăm nhà."

với bọn họ thiết đến ?

Hôm nay rốt cuộc chuyện gì đây?

ai ai cũng làm vẻ như quen thuộc, quan tâm ?

Bọn họ đối xử với thế nào, từng làm những gì, chẳng lẽ chính họ ?

Trong thời gian còn đang cứng ngắc sững sờ, Bạc Âm thản nhiên dắt hành lễ lấy lệ, đó an chỗ.

nhạt đáp : "Vương phi tuổi còn nhỏ, da mặt mỏng, mong Hoàng hậu nương nương đừng trêu ghẹo nàng nữa."

Bầu khí náo nhiệt, đủ sôi động khéo léo cẩn trọng, trở .

Vài vị đại thần tranh thủ cơ hội nịnh bợ, nâng chén mời rượu Bạc Âm, những lời chúc tụng và tâng bốc vô nghĩa.

chẳng rõ một chữ nào, chỉ thu bên cạnh Bạc Âm, làm một con chim cút rụt rè.

Phụ hoàng trò chuyện với Bạc Âm vài câu về chính sự, Lưu Tể tướng cũng xen đôi lời.

Hoàng hậu khẽ cau mày, lên tiếng nhắc nhở: "Hôm nay quốc yến, buổi chầu sớm. Các ngài đừng bàn chính sự nữa."

Phụ hoàng ha hả, tự rót cho một ly, nâng chén uống cạn như để tạ , bảo: "Đây quốc yến, cũng gia yến. Cứ thoải mái một chút vẫn hơn."

Tiếng đàn sáo du dương hòa cùng vũ điệu mềm mại uyển chuyển, tất cả thứ trông vẻ thật hòa hợp, thật ấm áp.

Mỗi đều chìm đắm vai diễn , tận tâm thành kịch bản.

Duy chỉ , cứ như đang ngoài màn kịch , hoảng sợ chằm chằm lớp vỏ hòa hợp mà bên ẩn chứa thứ gì đó quái đản khó lường.

Bạc Âm uống ít rượu, mà hầu hết cùng Lưu Tể tướng nâng chén đối ẩm.

vẫn nhớ rõ , chính Lưu Tể tướng phái sát thủ ám sát .

mà lúc , hai bọn họ trò chuyện vui vẻ, , cứ như thể tri kỷ chén thù chén tạc, thể nào tưởng tượng nổi giữa họ từng cảnh một mất một còn.

Lưu Tể tướng cánh tay trái phụ hoàng, Yến hoàng thúc cánh tay .

Còn Bạc Âm…

thế nào, cũng chỉ giống như một kẻ chen ngang hàng ngũ đó.

Tiệc rượu đến nửa chừng, cuối cùng cũng gom đủ dũng khí để quan sát những bàn tiệc.

thấy Yến hoàng thúc. Ông lặng lẽ nơi góc khuất, một uống rượu, chẳng động đũa bất kỳ món sơn hào hải vị nào.

thấy Thái t.ử ca ca. bên trái phụ hoàng, vị trí cao quý nhất chỉ đế hậu.

nâng chén mời rượu phụ hoàng và mẫu hậu, cũng cụng ly với các đại thần bên , hòa nhã trò chuyện, mỉm chào hỏi .

ngước , hiểu cảm thấy… thực sự mặt ở đây.

Bạc Âm gắp thức ăn đặt đĩa bạc , nhàn nhạt : " ăn thì ăn, uống thì uống, đừng cứ chằm chằm Thái tử."

mặc kệ , vẫn cứ về phía Thái t.ử ca ca.

chẳng hề thiết, gặp gỡ chỉ đếm đầu ngón tay.

Thế giây phút , cảm thấy chúng giống .

Giữa bầu khí náo nhiệt xa hoa, giữa cảnh quân thần vui vẻ hòa hợp, chỉ chúng như những mảnh ghép lạc lõng, cứng nhắc nhét bức tranh vốn tròn trịa.

để ý rằng Bạc Âm tiếp khách xong một vòng, giờ đang cúi mắt .

đặt chiếc chén ngọc rỗng xuống, giọng nhàn nhạt: "Rót r/ư/ợ/u cho ."

theo phản xạ liếc thái giám hầu r/ư/ợ/u phía , vẫn ngoan ngoãn nâng bình, rót đầy chén.

Nhân lúc nhận lấy chén r/ư/ợ/u, khẽ nghiêng , ghé sát tai , giọng lạnh nhạt như thể rắc một nắm tuyết lên vành tai : "Vương phi thể nhập vai một chút ?"

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/vuong-gia-xin-giu-mang/23.html.]

thở bỗng chốc kéo gần khiến run rẩy, cổ tự động co .

nuốt nước bọt, cuối cùng thu ánh mắt, huy động từng thớ cơ mặt để nặn một nụ đủ đẽ, đủ tự nhiên, đó sốt sắng gắp thức ăn bát .

Bạc Âm hừ nhẹ qua cánh mũi, lùi , hề động đũa đến những món ân cần gắp chén , chỉ cắm đầu uống r/ư/ợ/u.

từng điệu múa nối tiếp , Bạc Âm uống hết vò r/ư/ợ/u đến vò r/ư/ợ/u khác, rốt cuộc nhịn mà khẽ nhắc: "Vương gia, Điền ma ma , ăn gì mà chỉ uống r/ư/ợ/u, sẽ làm tổn thương dày, đốt cháy phổi. vẫn khỏi bệnh, uống ít thôi thì hơn."

Bạc Âm khẽ xoay chén r/ư/ợ/u, ánh mắt u ám quét một vòng khắp đại điện, lướt qua đế hậu mới dừng mặt .

nhếch môi, giọng trầm thấp: "Ai với nàng rằng bệnh?"

Bạc Âm tủm tỉm, nồng nặc r/ư/ợ/u, ghé sát khuôn mặt sắc lạnh, u ám đến .

Từ xa , ngoài ắt hẳn sẽ tưởng rằng phu thê chúng tình cảm sâu đậm, ngay cả trong bữa tiệc vẫn quên thì thầm to nhỏ, mật thủ thỉ bên tai.

nhấp một ngụm r/ư/ợ/u, nơi đuôi mắt dài hẹp treo lên ý trêu chọc: "Nàng luôn quan tâm đến bệnh tình , từng chính miệng với nàng mắc bệnh gì. Nàng lấy gì khẳng định bệnh?"

c.ắ.n môi, đáp.

Thôi , lòng coi như lòng lang sói, nên nhiều chuyện mà lo lắng cho .

, kiểu gì cũng thấy đáng ghét, phân biệt trái.

khi tiệc tàn, phần lớn quan thần tướng quân đều rời cung.

Còn chúng , những hoàng quốc thích vẫn theo đế hậu đến Lộc Đài thả pháo hoa, ngắm pháo hoa.

Đây nghi thức riêng hoàng thất, mang ý nghĩa đoàn viên sum họp, câu nệ lễ tiết, các hoàng t.ử công chúa thể vui chơi thỏa thích.

Màn pháo hoa rực rỡ, tráng lệ, đến mức dân chúng trong thành cũng dịp thưởng thức, chỉ cần ngẩng đầu thể mãn nhãn một phen.

Cùng chung một bầu trời, cùng ngắm một màn pháo hoa.

Đây lẽ khoảnh khắc dân thường gần gũi nhất với hoàng tộc cao cao tại thượng.

chẳng thiết tha gì với pháo hoa, thứ suốt bao nhiêu năm .

Những năm , dịp Tết, các nương nương và công chúa trong hậu cung đều bận rộn tranh đấu tại quốc yến, tìm cách thu hút công t.ử quyền quý, lấy lòng phụ hoàng.

thì luôn lạnh nhạt, chẳng bao giờ tham dự.

Pháo hoa dù đến , chạm tới, ăn , cũng chẳng bằng một khoanh chân giò kho nóng hổi thực tế hơn nhiều.

đầu tiên về hậu cung hơn nửa năm xuất giá, lẽ thể tự do hơn, thế vẫn cứ ngẩn tại chỗ.

Trưởng công chúa vẫn luôn yêu thích nhất. Nàng cầm trong tay một bó pháo hoa tinh xảo, kéo theo một đám hoàng t.ử công chúa ồn ào chạy về phía đỉnh Lộc Đài để ngắm pháo hoa.

Chiếc áo choàng đỏ rực nàng thu hút ánh mắt đế hậu và các nương nương, lưng cả một đoàn tùy tùng đông đảo, rầm rộ chạy lên đỉnh đài.

chợt nhớ , nàng hơn chẳng bao nhiêu, thể vô tư đùa, hiên ngang tự tại như , ngây thơ hồn nhiên đến cực điểm.

Bạc Âm bên cạnh , lười nhác tựa như sắp ngủ gật bất cứ lúc nào.

uể oải hỏi: "Vương phi chơi ?"

" ."

xoa xoa hai tay, thầm oán trách uống r/ư/ợ/u quá hăng, báo ứng đến nhanh như , say đến mức mí mắt cũng chẳng nâng nổi.

Nhiếp Chính Vương nữa, cũng thể thất lễ mặt phụ hoàng như .

Phụ hoàng mỉm đám trẻ con náo loạn một lúc, bỗng đầu với chúng : "An Lạc, Vân nhi, cả hai đứa cũng . Năm nay mẫu phi các con chuẩn nhiều pháo hoa, chỉ thôi, qua năm mới tùy tiện như thế nữa."

gượng gạo : "Nhi thần... ạ."

Thái t.ử ca ca cũng , ánh mắt ôn hòa như nước, giọng điệu trầm : "Nhi thần..."

ngẩng đầu phụ hoàng, bắt gặp khóe môi ông mím , liền đổi giọng một cách trơn tru:

"An Lạc, cùng ca ca . Hiếm lắm mới về cung một chuyến, đừng làm mất hứng ."

còn cách nào khác, đành mỉm dậy, cùng vị Thái t.ử ca ca mà chẳng mấy thiết lên đỉnh Lộc Đài ngắm pháo hoa sắp bắt đầu.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...