Vương Gia Xin Giữ Mạng
Chương 19: 19
16.
cứ tưởng giữ bên cạnh để tiện bề trêu chọc, coi như trò mua vui.
Dù thì thể tùy ý khiến, sỉ nhục một công chúa cao quý, chắc hẳn sẽ khiến vui vẻ.
Thế , sáng sớm hôm , dậy thật sớm đến thư phòng, phát hiện trong đó chẳng một bóng .
Tên cận bên cạnh khách sáo đưa một cái giẻ lau, : "Vương gia bảo Vương phi quét dọn thư phòng, tối nay ngài sẽ về xử lý công vụ."
giở trò gì đây?
định giám sát để nhạo, làm việc để mua vui ? mất ?
cầm giẻ lau, cần mẫn quét dọn cả buổi, bụng đói meo, quanh bốn phía, phát hiện trong thư phòng ngay cả một ngụm nước cũng , chứ đừng đến thứ gì thể ăn .
Chờ thêm một lúc, qua giờ cơm trưa, vẫn ai mang đồ ăn đến cho .
chỉ đói, sáng nay còn dậy sớm hơn cả gà, giờ buồn ngủ đến mức mắt mí dính .
cũng lười mắng c.h.ử.i luôn . Tên ch.ó má tính khí thất thường, khó đoán, bao giờ làm chuyện t.ử tế.
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Không Làm Nương Tử Nhà Nghèo, Dựa Vào Hệ Thống Trở Thành Phú Hộ, truyện cực cập nhật chương mới.
Giằng co một hồi, rốt cuộc dựa chân bàn ngủ gật.
Giấc ngủ chẳng dễ chịu chút nào, bàn cứng quá, đất thì lạnh, cơn buồn ngủ vẫn thắng, mà ngủ thật.
Lúc tỉnh dậy, thêm một chiếc áo khoác màu đen. Đập mắt một đôi chân, giày đen tùy ý bắt chéo mép bàn.
Bạc Âm đặt quyển sớ tay xuống, nghiêng đầu , chân mày nhướn lên: "Vương phi ngủ ngon chứ?"
Ngon cái đầu ! suýt chút nữa ngủ gãy cả cổ đây !
chống chân bàn, gượng dậy, chân tê đến mức còn cảm giác, lảo đảo suýt ngã.
"Vương gia về bao lâu ? gọi dậy?"
"Gần một canh giờ . Vương phi ngủ say như , bản vương nỡ quấy rầy giấc mộng ?"
nên cứ thế ôm chân bàn ngủ suốt một canh giờ? thật đập đầu xuống đất c/h/ế/t quách cho !
Bạc Âm nheo mắt, ánh mắt chậm rãi lướt xuống đôi chân run rẩy , thản nhiên : "Vương phi sở thích gì lạ ? giường ngủ, thích ngủ đất ?"
Trong thư phòng một chiếc giường nhỏ, đó … nào dám leo lên chứ.
Lỡ chê bẩn thì ? Ai mà nổi cơn lôi đình g/i/ế/t .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/vuong-gia-xin-giu-mang/19.html.]
khô khốc: "… để ý, lau tủ sách mệt quá, ai ngờ lỡ ngủ quên mất."
"Ồ, thì mắt vương phi cũng , bản vương thật lấy làm tiếc ."
vẫn cái điệu bộ lười biếng, bâng quơ đầy ác ý, khóe môi nhếch lên dần dần.
Sợ nghĩ loại ham ăn biếng làm, còn mắt kém, vội vàng lê đôi chân tê dại, loạng choạng bước lên , tranh công: "Vương gia, để mài mực cho ngài nhé? Chuyện làm!"
Bạc Âm chẳng gì, sợ buông lời châm chọc, nên càng nôn nóng thể hiện, đưa tay cầm lấy nghiên mực bên cạnh .
Ai ngờ chân vẫn còn tê rần, chẳng sức, chạm làm nghiên mực đổ nhào, cả cũng nhào về phía .
Ánh mắt lóe lên, phản ứng cực nhanh, lùi một chút, đón về phía , xoay tay một cái khống chế , giam chặt trong lòng.
"Bộp" đập đầu lồng n/g/ự/c , trán đau điếng.
nắm chặt lấy tay , xác nhận bên trong vũ khí gì, đó bật sảng khoái: " cứ tưởng Vương phi cuối cùng cũng chí tiến thủ, ám sát bản vương."
" đây? Hôm qua còn chịu động phòng, hôm nay vội vàng nhào lòng ?"
Với sự tinh tường , thể chỉ vô tình té ngã?
chính loại sở thích quái đản như tuyệt đối bỏ qua bất cứ cơ hội nào để trêu chọc .
Còn thì ? rõ cố tình thế mà vẫn nhịn đỏ mặt.
mùi long diên hương đặc biệt, chắc hẳn do thái y chuyên dụng trong cung điều chế riêng, vô cùng quý giá.
Mấy ôm , cũng mùi hương . chẳng hiểu vì , nhớ rõ.
giãy giụa hai cái, thoát , đành dày mặt : "Vương gia vốn phu quân , nhào lòng? Đây tình thú phu thê mà thôi."
Đừng bỏ lỡ: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt, truyện cực cập nhật chương mới.
phá lên , đến mức cả run lên, suýt chút nữa ôm nổi .
tranh thủ lúc lơi tay để lẻn khỏi lòng , giữ chặt vai , ấn trở về chỗ cũ:
" thích nhất ở vương phi điểm , đặc biệt giả vờ. Giả vờ thêm một nữa cho xem nào? Hửm?"
Hửm cái đầu ngươi !
Nếu vì sợ chọc giận tên Vương gia lòng đen tối, sáng nắng chiều mưa như ngươi, cần mở to mắt mà dối trắng trợn thế ?!
nghiêm túc : " câu nào cũng thật, trời đất chứng giám."
Bạc Âm lắc đầu, khẽ: "Chậc chậc chậc, nếu dối mà sét đánh, thì cưới Vương phi về, chẳng khác nào hẳn một hồ lôi đình miễn phí. Cũng đáng giá lắm chứ nhỉ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.