Vương Gia Xin Giữ Mạng
Chương 11: 11
Thì , cũng thể ôn hòa như gió xuân.
Chỉ … sự dịu dàng , thể dành cho một nữ t.ử xa lạ vô tình gặp gỡ, thể dành cho chính thê mà nghênh đón với bao nhiêu nghi lễ long trọng.
khẽ nghẹn giọng, : " tự vui vẻ thì thoải mái hơn, công t.ử cần lo lắng cho ."
vốn tưởng rằng sẽ gặp một mối lương duyên như trong sách, nào ngờ gặp .
Hội đèn Thượng Nguyên… đến làm gì?
thế nào cũng giống một rảnh rỗi đến đây dạo chơi.
Sợ nấn ná thêm sẽ nhận , vội tìm lý do để thoát .
Thế lên tiếng : "Trùng hợp quá, cô nương một , tại hạ cũng một . cô nương nguyện ý cùng tại hạ đến Thính Triều Các nhấp chén rượu nhạt ?"
kinh ngạc về phía mặt hồ mênh mông, nơi tòa gác xá tráng lệ, mái cong uốn lượn, đèn đỏ treo cao.
Nữ t.ử bên ngoài đều tự do như thế ?
thể một theo nam nhân đến lầu các giữa hồ uống rượu ư?
mơ hồ cảm thấy hợp quy củ, hơn nữa, cùng sẽ dễ nhận .
mà… tòa lầu giữa nước tựa như một giấc mộng, đẽ đến mức tưởng, ngay cả bóng phản chiếu mặt hồ xanh biếc cũng thướt tha kiều diễm, như thể đang mời gọi bước giấc mơ .
Đây đầu tiên trong mười lăm năm ngắn ngủi khỏi phủ, cũng thể cuối cùng.
khát khao.
cách nào đè nén sự tò mò trong lòng.
do dự mắt , cuối cùng khẽ gật đầu.
Bạc Âm , từng bước chậm rãi tới.
Bạn thể thích: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Gió đêm nhẹ nhàng quét qua, nâng tóc và tà áo khẽ lay động, tựa như đôi cánh đen đang vươn lên bay lượn mặt nước.
Tim đập dữ dội.
Chiếc đèn cỏ đuôi chuột trong tay gió thổi lay động, ánh sáng lập lòe.
bậc đá sát mép nước, chèo thuyền ghé thuyền sát , định vị trí.
Bạc Âm vươn tay về phía .
Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, lén lau vạt áo phía , mới chần chừ đặt tay .
khẽ siết tay , trầm giọng : "Đắc tội."
Dứt lời, mạnh mẽ kéo một cái.
Đầu khẽ ngửa , thể thuận thế rơi khoang thuyền.
chèo thuyền im lặng chống sào, chiếc sào dài ngập làn nước đen, đẩy con thuyền lướt nhẹ mặt hồ.
mặt nước, ánh sáng đèn lồng vỡ tan, tựa như trăm ngàn đốm lửa li ti.
Nhấp nhô lung linh, m.ô.n.g lung mà huyền ảo.
Mặt nước lấp lóa khiến chóng mặt, cũng vững.
Bạc Âm đỡ lấy , mỉm : "Chỗ vẫn nơi phong cảnh nhất . đỉnh Thính Triều Các mới thực sự tuyệt cảnh."
Con thuyền nhỏ chậm rãi lướt mặt hồ phẳng lặng.
chăm chú những gợn sóng nơi đuôi thuyền, từng lớp từng lớp xô , lan rộng hai bên.
nơi đều đèn, muôn hình vạn trạng:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/vuong-gia-xin-giu-mang/11.html.]
Đèn Khổng Minh trôi lơ lửng bầu trời.
Hoa đăng lung linh dập dềnh giữa dòng nước.
Đèn đoán chữ rực rỡ treo dọc bờ sông và khắp phố chợ…
Bạc Âm khoanh tay ở mũi thuyền, bóng dáng đen nhánh hòa màn đêm. Lúc ẩn lúc hiện giữa những sáng mờ ảo do ánh đèn ven đường hắt tới.
Lúc đầu còn e dè, ngoan ngoãn dám , chỉ thỉnh thoảng đưa tay lên sờ thử mặt nạ mèo xem còn đó .
Một lúc , thấy chẳng động tĩnh gì, mới thoải mái hơn, bắt đầu bước qua thuyền, chiêm ngưỡng những dãy đèn lồng lộng lẫy bên đường.
Cảnh tượng quá rực rỡ.
mắt hoa cả lên, đến mức dám chớp mắt, sợ bỏ lỡ mất khoảnh khắc nào đó.
Thậm chí còn nhận Bạc Âm rời khỏi đầu thuyền, xuyên qua khoang thuyền, ngay bên cạnh từ lúc nào.
Bất chợt đầu , giật nảy .
đang khoanh tay, lười nhác dựa vách khoang thuyền cũ kỹ, ánh mắt chuyên chú, thần sắc lạnh lùng.
dám chắc đang , mồ hôi lạnh suýt nữa rịn lưng.
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Quân Hôn: Mang Song Thai Theo Chồng Tòng Quân Khiến Cả Đại Viện Ghen Tị đang nhiều độc giả săn đón.
một hồi lúng túng, ấp úng hỏi: "Công tử... đang gì ?"
khẽ, chậm rãi : "Dĩ nhiên ngắm mỹ nhân . Hoa đăng nào thể sánh với nhan sắc mỹ nhân?"
cảm giác như chế giễu, một luồng nóng bừng xộc thẳng lên trán. Mặt chiếc mặt nạ chắc đỏ rực, lẽ vì thẹn thùng, cũng lẽ vì nhục nhã.
cho cơ hội phản bác, chỉ búng ngón tay một cái, lạnh nhạt : "Tới , mời cô nương."
theo bước Thính Triều Các, bất ngờ phát hiện nơi đây vô cùng yên tĩnh, ít qua .
Rõ ràng, tưởng rằng nơi sẽ náo nhiệt và tráng lệ hơn nhiều.
Từ bên ngoài , tòa các tựa như một chiếc hộp tinh xảo cầu kỳ.
Bên trong càng tráng lệ hơn gấp bội, lụa rực rỡ bay phấp phới, ánh sáng lay động, hư ảo lạ kỳ.
So với hoàng cung, cũng chẳng hề kém cạnh.
cứ mải mê theo bóng lưng , bước lên từng bậc thang, đầu óc choáng váng, chẳng bao lâu, mà vẫn lên tới đỉnh.
Lúc , bắt đầu hối hận.
Hối hận vì sự nông nổi bản , thể dễ dàng nhận lời mà theo tới đây?
chê bại lộ đủ nhanh, cảm thấy cái c/h/ế/t đủ gần?
chuyện đến nước , chỉ thể nghiến răng tiếp tục theo.
Cuối cùng cũng đến nơi, tầng cao nhất THính Triều Các, một bóng .
Bạc Âm tự nhiên như về nhà , tùy ý tìm một chỗ, lười nhác xuống.
Ăn xong hai quả táo tàu, mới như nhớ sự tồn tại , nhạt : "Cô nương cứ tự nhiên ngắm cảnh, bốn phía đều tuyệt cảnh cả."
tránh xa một chút, chọn khung cửa sổ đối diện bước tới, đưa mắt xuống.
, từ nơi cao chót vót , cả con phố dài cùng dòng hộ thành hà nửa sáng nửa tối đều thu tầm mắt.
Một nửa đầy tráng lệ uy nghi, kiêu hùng sừng sững, một nửa rực rỡ khói lửa nhân gian, lung linh huyền ảo.
Hai nửa hòa quyện , tạo thành một bức tranh hoang đường, mỹ lệ.
Như một chiếc túi giấy giữa ngọn gió, căng phồng lên, sắp sửa cuốn theo chiều gió.
Đến cả , một kẻ chẳng chút hiểu về quyền mưu thế sự, cũng bỗng dưng sinh tham vọng to lớn, khát khao bừng bừng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.