Vùng Vẫy
Chương 19
Lưng cứng đờ, ngơ ngẩn Thẩm Kế Minh.
Thẩm Kế Minh chăm chú : “ lẽ vội vàng, lẽ vẻ thiếu chân thành, câu , mãi mãi hiệu lực.”
nắm lấy tay , cúi đầu, chậm rãi in lên mu bàn tay một nụ hôn lạnh lẽo và hờ hững.
“Trì Lạc, cưới .”
“Cưới …”
“Hôm nay em với , ngày mai chúng thể đăng ký kết hôn…”
Trong khoảnh khắc, hai giọng Thẩm Kế Minh và Lục Cẩm An đồng thời vang vọng bên tai .
cắn chặt môi, như tỉnh mộng, rụt tay khỏi tay Thẩm Kế Minh, thất thanh : “ !”
“Rầm rầm rầm!”
Cùng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa dữ dội.
chậm rãi lùi hai bước, kéo giãn cách với Thẩm Kế Minh.
Giữa ánh mắt sâu thẳm Thẩm Kế Minh, vội vàng , đến cửa. Tiếng gõ cửa lớn, tuyệt đối Lục Cẩm An.
hít sâu một , bình một lát, mới mở cửa. Ngay đó, sững sờ.
“?”
Trì Lạc , lập tức òa: “Tiểu Lạc , cuối cùng cũng tìm thấy con ! Mấy năm nay con sống ? về nước mà với một tiếng? nhớ con lắm.”
Sắc mặt lạnh : “ c.h.ế.t ?”
Trì Lạc thút thít: “Con gì ? nào yêu con cái chứ? Chuyện năm xưa, , đặc biệt đến để xin con. Con cũng đừng trách , nếu lúc đó ép con một phen, thì con cũng gặp Thẩm tổng, ?”
Một tràng dài, câu cuối cùng cũng trọng điểm.
khẩy: “Đừng giả vờ nữa, chúng còn quan hệ gì từ sáu năm . tiền thì tìm con gái út , đời nào cho một xu.”
Sắc mặt Trì Lạc đổi, bà giả vờ nữa: “Trì Lạc, dù gì tao cũng nuôi mày mười mấy năm, hôm nay em gái mày sắp kết hôn, gì thì mày cũng mua cho nó một căn nhà! Bằng , tao sẽ kiện mày!”
gật đầu: “ thôi, cứ kể rõ với thẩm phán, bấy nhiêu năm qua đối xử với như thế nào. Vụ kiện nhất định sẽ đấu đến cùng. Thà đưa tiền cho luật sư còn hơn cho !”
“Mày!” Trì Lạc tức giận, giơ tay định tát mặt .
định đỡ, một bàn tay nhanh hơn , nắm chặt cổ tay bà .
Thẩm Kế Minh lạnh lùng Trì Lạc: “Cút.”
Trì Lạc vô cớ run sợ, ngay lập tức tỏ cứng rắn: “ bạn trai hiện tại Trì Lạc ? cho , Trì Lạc sạch sẽ ! Cô thứ tiện nhân! Cô l..m t.ì.n.h nhân cho ba năm ở , sớm đồ hỏng , chừng còn dính bệnh gì kim chủ nó, bao nhiêu chơi chán ! Á!”
Trì Lạc đau đớn kêu lên.
Ngón tay Thẩm Kế Minh siết chặt từng chút một, dường như bóp nát cổ tay bà . Trì Lạc, ánh mắt lạnh lẽo như thể giây tiếp theo sẽ lột da rút xương bà .
“Bà dám nữa!”
Cơn thịnh nộ khiến Trì Lạc dám lên tiếng, bà sợ hãi Thẩm Kế Minh.
hít sâu một , chậm rãi vươn tay kéo ống tay áo Thẩm Kế Minh: “Để bà .”
Gợi ý siêu phẩm: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi đang nhiều độc giả săn đón.
Những lời , vô , sớm thể gây bất kỳ tổn thương nào nữa.
Ngực Thẩm Kế Minh phập phồng dữ dội vài nhịp, cằm căng chặt. đầu vẻ mặt bình thản , trong lòng phẫn nộ xót xa đan xen, như thể từng rằng ở nơi thấy, chịu những lời đàm tiếu như .
: “Để bà .”
Thẩm Kế Minh nhắm mắt , buông tay.
Trì Lạc như tái sinh, bà vội vàng chạy đến thang máy. Khi thấy thang máy đến tầng, bà quên ngoái đầu chửi rủa.
“Mày đừng tưởng Thẩm Kế Minh bao nuôi ba năm khác biệt!”
mím chặt môi, hít một thật sâu, bước tới, lúc cửa thang máy mở .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bóng dáng quen thuộc Lục Cẩm An xuất hiện. sững sờ, thấy Trì Lạc ngay mặt Lục Cẩm An, chửi mắng.
“Thẩm Kế Minh chơi mày ba năm chán thì đá, mày một con tiện nhân chơi chán bao nhiêu !”
Sắc mặt đột nhiên tái nhợt. yên Lục Cẩm An, màng nhĩ ù .
Xem thêm: Dung Yêu (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
thể… thể để Lục Cẩm An thấy?
chậm rãi lùi một bước, ánh mắt trầm xuống Lục Cẩm An, gần như còn chỗ dung , dường như bộ tri giác cơ thể đều rút cạn trong khoảnh khắc. Ngay cả bàn tay Thẩm Kế Minh đang nắm lấy tay bên cạnh, cũng cảm nhận nữa.
chỉ Lục Cẩm An, đôi mắt tĩnh lặng như nước , cầu mong xuất hiện một tia khinh bỉ, xuất hiện một tia ghê tởm.
Trì Lạc chửi xong liền thang máy xuống ngay. Lục Cẩm An bước khỏi thang máy, từng bước đến bên cạnh .
“Những lời , đều thấy.”
ngây nên lời. Lục Cẩm An cúi đầu, thấy bàn tay Thẩm Kế Minh đang nắm lấy tay , ánh mắt trầm xuống.
“ chuyện riêng với cô.”
Màng nhĩ ù ù. hất tay Thẩm Kế Minh .
“ .”
Thẩm Kế Minh mím chặt môi, còn điều gì đó, thấy vẻ mặt tái nhợt và kiên quyết , đành chậm rãi xoay bước ngoài.
Cánh cửa đóng với tiếng “Rầm” một tiếng.
Lục Cẩm An chiếc bánh ngọt ăn hết bàn, xuống ghế sofa.
“ vì gặp , nên em mới dối , ?”
mím môi, á khẩu: “Em xin .”
Lục Cẩm An : “Em thể kể cho chuyện đây ?”
Lục Cẩm An. bình tĩnh, bình tĩnh đến mức kỳ lạ.
càng bình tĩnh như , càng cảm thấy hoảng loạn. Mãi lâu , mới lên tiếng.
“Sáu năm , em du học ở , tiền đóng học phí, nên…”
cắn chặt môi, chút khó khăn khi nhớ : “Nên… em tìm đến Thẩm Kế Minh.”
Lục Cẩm An , kéo tay xuống sofa, nhẹ nhàng mở từng ngón tay đang nắm chặt , những vết hằn đỏ đó: “Tại tìm ?”
im lặng.
Lục Cẩm An : “ trả nhiều tiền?”
nhắm mắt : “ .”
“Ba năm đó, em thích ?”
im lặng một lát: “….”
“ thích em ?”
“.”
“Em dám với , chuyện ?”
“.”
nhắm mắt : “Em xin .”
dám Lục Cẩm An nữa. mặt sẽ biểu cảm gì? Ghê tởm khinh bỉ? cả hai?
sẽ lập tức rời ? Sẽ chia tay ngay lập tức ? , ngay cả những ký ức với , khi nghĩ cũng sẽ thấy buồn nôn?
đều thể hiểu .
Giờ phút , bất kỳ phản ứng nào Lục Cẩm An cũng đều thể chấp nhận.
Chưa có bình luận nào cho chương này.