Vợ Ơi! Về Nhà Nhé!
Chương 3: Tôi cút!
Minh Khanh vốn dĩ cũng tò mò nên mới xem thử thôi. rõ ràng nhẹ nhàng mà cô cũng tỉnh cho . thế còn cho một cú bụng. như thì càng khẳng định cô Lan .
Minh Khanh lồm cồm ông bụng từ từ lên thẳng Lan , hỏi:
- Cô ai?
Lan cũng ngạc nhiên khi Minh Khanh nhận cô vợ mà ức hiếp, đánh đập. như thì ? Cô cũng vợ . Cô sợ ?
Thế nên, Lan lạnh lùng mở miệng:
- ai, cần . sống thì mau cút.
Minh Khanh trợn mắt, đầu tiên dám những lời như thế với đấy. Minh Khanh khẩy :
- Ha… đây nhà nha.
Lan : "..."
Hình như nhỉ? Nếu thì cô sẽ cút thôi.
Nghĩ , Lan lập tức nhảy xuống giường. Trực tiếp mở cửa phòng ngoài sự ngạc nhiên Minh Khanh. dừng ở đó, Lan xuống lầu cũng hướng thẳng ngoài cửa mà . Chỉ chân đạp xuống sân thì phát hiện gạch nóng, bởi vì cô vẫn đang chân trần mà. Vì thế cô trở kệ dép tìm cho một đôi giày thích hợp. Chỉ giày dép nguyên chủ đều giày cao gót thật quá bất tiện. Cuối cùng cô đành lấy một đôi dép lào mang và ngoài.
Xem thêm: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Minh Khanh một loạt những hành động Lan , cũng thấy khó hiểu. ngay khi thấy Lan bước khỏi cổng thì liền lập tức đuổi theo hỏi:
- Cô ?
Lan phắt , lạnh lùng :
- cút!
xoay tiếp tục bước .
Minh Khanh: "..."
- !
Vài giây Minh Khanh mới hiểu ý Lan gì.
Mèo A Mao Huỳnh Mai
…
Lan đang . Thì bất chợt gặp một đám côn đồ chặn đường.
- Nè cô em xinh đó? với tụi ?
Lan nhíu mày khó chịu, lập tức xoay về hướng khác thì đột nhiên một tên cả gan tiến lên chặn mặt cô:
- Nè cô em xinh . gọi mà dám mặt bỏ ? Xem thường đây ?
Lúc Lan mới hé miệng phun hai chữ:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Tránh .
Thế , mấy tên đó điếc sợ súng, chẳng những tránh mà còn ha hả:
- Ha ha ha… tránh thì em làm gì nào?
còn vươn tay định nhéo má Lan . nào ngờ bàn tay chỉ còn cách 1cm nữa chạm mặt cô thì Lan đưa tay và bắt lấy cổ tay gã, nhanh như cắt bẻ ngược phía .
Bạn thể thích: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Gã đó lập tức kêu oai oái:
- A a a… đau đau đau… con đĩ mày dám bẻ tay tao. Tao sẽ cho mày thế nào … a…
Gã kịp dứt lời thì một cú thật mạnh hạ , còn kịp định thần thì thêm một cước n.g.ự.c bay ba mét nện mạnh xuống đất trợn trắng mắt im bất động, ngất xỉu.
Mấy tên còn thấy những sợ hãi mà còn đồng loạt bao vây cô. gã đó do đề phòng mới cô đánh, còn chúng thì nha. Cô dám đánh chúng thì cô cũng tới . Tuy nhiên, Lan chẳng những hề sợ hãi mà sự khát m.á.u trong mắt cũng dâng lên. Cô g.i.ế.c tất cả chúng. Dám xúc phạm cô thì chỉ một con đường chết.
Cả cô toả sát khí mãnh liệt, chỉ cần ái dám xông thì sẽ lên bàn thờ ngắm ngũ quả ngay. Tuy nhiên, ngay lúc một tiếng còi:
Quét quét…
đó hai cảnh sát cơ động hình cường tráng tới.
- Nè, mấy làm gì đó? Ban ngày ban mặt mà phá rối an ninh trật tự hả?
- Chết ! Cảnh sát cơ động. Chạy tụi bây…
Mấy tên thấy cảnh sát tới vội vàng hô hoán lên mạnh thằng nào nấy bỏ chạy. Lan vẫn trơ trơ đó. sát khí cũng thu liễm. Xem như chúng gặp may.
Hai cảnh sát cơ động hỏi:
- Cô ?
Lan lắc đầu:
- ! Cảm ơn.
, Lan liền xoay bước . Chỉ cảnh sát cơ động phía :
- Cô ! giận chồng thì cũng nên bỏ nhà như . Chồng cô thương cô đấy, trở về .
Lan : "???"
Dù hiểu họ gì Lan cũng tìm hiểu làm chi cho mệt. Bởi vì liên quan gì đến cô. Thật thì do Minh Khanh báo với hai vị cảnh sát nên họ mới chạy . Minh Khanh vốn dĩ vẫn luôn theo cô mà. Lan cô vẫn mặc kệ.
Minh Khanh vốn dĩ mặc kệ Lan vì thể khống chế nỗi sự hiếu kỳ cho nên theo cô. Thấy cô đám côn đồ bao vây, Minh Khanh định tay thấy hai vị cảnh sát cơ động đang cách đó xa nên chạy đến báo với họ, để tránh một hồi phiền phức. Và dĩ nhiên do Minh Khanh với hai vị cảnh sát cơ động Lan vợ và hiện tại đang giận dỗi, cho nên hai mới với Lan như .
Lan một đoạn nữa thì cảm thấy khát nước, nếu ở cổ đại thì cô thể uống nước sông cũng ở thế giới thì khác, nước sông ô nhiễm nha. mua chai nước suối uống thì mò túi… Éc... tiền…
Chưa có bình luận nào cho chương này.