Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vợ Ơi! Về Nhà Nhé!

Chương 28: Cõng về nhà

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

khi rời khỏi cổng nhà hàng khách sạn, Minh Khanh bế Lan lên xe. điều mới nổ máy xe thì trời đổ mưa. Tuy nhiên, Minh Khanh vẫn thản nhiên lái xe , chỉ … như cuồng phong bão tố.

- Minh Khanh, thể lái chậm hơn ?

Lan ở ghế phụ thấy trời mưa to như mà Minh Khanh vẫn lái xe nhanh như thế, trong lòng cũng bất an.

Thế , Minh Khanh vẫn tiếp tục lái mà đáp lời.

Thực tế thì đang vui. nên đưa cô , thích ánh mắt Phi Dương cô như . Vốn chỉ đưa cô xem cuộc vui, nào ngờ tên Phi Dương mặt dày như thế. Nếu ơn với Hoàng Quân thì đừng mong chịu hợp tác.

Ban đầu cũng nghĩ Phi Dương cố tình dùng thủ đoạn, khi điều tra kỹ càng thì đó cũng sự trùng hợp. Cho nên, mới đồng ý hợp tác với Phi Dương.

Minh Khanh lái xe vượt cả đèn đỏ, khi còn cách nhà hơn 500m nữa, thì kẹt xe, các phương tiện nối tiếp tạo thành một hàng dài.

Cơn mưa xối xả bên ngoài vẫn rơi, tiếng nước mưa rào rào đập thùng xe. Cần gạt kính chắn gió phía vẫn tự động lau nước mưa qua , , tầm vẫn rõ lắm.

Minh Khanh cảm thấy bực bội và liên tục bấm còi.

Tiếng còi xe nối tiếp , hòa cùng tiếng mưa đập thùng xe khiến xung quanh càng thêm ồn ào.

thời gian đồng hồ, Minh Khanh bất giác nhíu mày, sắc mặt trở nên lạnh lùng.

kẹt xe ở đoạn đường hơn nữa tiếng đồng hồ. Tuy nhiên, hàng dài phương tiện vẫn dấu hiệu di chuyển tiếp.

Minh Khanh sang bàn chân Lan mặc dù sưng đỏ ngày càng nặng sắc mặt cô vẫn lạnh lùng như cũ, đổi. chợt hỏi:

- Em cảm thấy đau ?

Lan nhàn nhạt đáp:

- Chỉ bông gân một chút, đến nỗi nào.

nhẹ nhàng, mà đối với cô mà , thương tích đáng gì so với những vết thương kiếp cô.

Minh Khanh gì nữa, thể hiểu cảm nhận cô. Kiếp một sát thủ, vết thương cô cũng xem gì. mà như thế khiến bên cạnh chút đau lòng.

Minh Khanh lập tức cởi áo vest khoác lên đầu Lan , bước khỏi xe, trong ánh mắt đầy khó hiểu Lan .

Đóng cửa xe , Minh Khanh mới mưa thì cơn mưa lớn làm cho ướt sũng, chẳng quan tâm chút nào.

đưa tay lên lau nước mưa mặt, vòng sang bên xe, mở cửa ghế phụ, lưng với Lan , xổm xuống đất.

- Lên !

Lan : "???"

Đừng Minh Khanh cõng cô trở về nha?

Thấy Lan ở trong xe nhúc nhích, Minh Khanh đầu sang một bên lớn tiếng thúc giục:

- Ngơ ngác làm gì, mau lên !

- mà……

- Phía xảy tai nạn giao thông, đoạn đường tạm thời qua , chỉ còn cách nhà 500m nữa thôi, cõng em trở về tính, lãng phí thời gian chờ ở chỗ .

- ……

- Đừng nhị nữa, mau lên cho !

Thấy Lan còn do dự, Minh Khanh bực lớn tiếng, trực tiếp chủ động nắm lấy cánh tay cô đặt lên vai, đó giữ chặt, cõng cô lưng. Một tay rảnh rỗi, đóng sầm cửa xe, cõng Lan lưng dầm mưa bước nhanh đường.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Em trùm áo cho kỹ, đừng để mưa làm ướt quá nhiều!

một lúc, đột nhiên Minh Khanh một câu như .

tấm lưng ướt sũng Minh Khanh, thấy những lời , Lan chợt sững sờ, hai tay đặt vai Minh Khanh khẽ run lên, trong mắt lóe lên cảm xúc phức tạp.

Một lúc , Lan mới thấp giọng đáp:

- Ừm!

- Mau lên, chạy đây!

Minh Khanh nhắc nhở Lan , hai tay đỡ lấy chân cô nâng lên một chút, khi tư thế chuẩn , liền chạy thật nhanh về đến nhà.

Mèo A Mao Huỳnh Mai

Tiếng gió khi chạy, từng tiếng một vang lên bên tai Lan . Cũng như cơn mưa trút xuống đôi vai rộng Minh Khanh, từng giọt từng giọt nhỏ trái tim cô, tạo nên vô gợn sóng.

Trời mưa to, nên khi hai trở về đến nhà, Hoàng Quân sửng sốt hồi lâu mới hồn.

Minh Khanh liền cõng Lan thẳng phòng cô để bộ quần áo ướt, còn thì ngoài trực tiếp cởi áo , Hoàng Quân thì chạy tủ thuốc tìm thuốc.

khi Lan quần áo xong, cô nhảy lò cò khỏi phòng.

Thấy , Minh Khanh bước nhanh tới, bất ngờ bế Lan lên và về phía ghế sô pha lầu.

- Thả xuống, thể !

Lan giật .

Minh Khanh bộ dáng cô, :

- Em em nhảy lò cò , chắc em dùng khinh công bay qua nhỉ?

- Ha ha…

Hoàng Quân bước lên lầu khỏi tiếng.

Lan : "..."

Lan trán trượt vài vệt đen, cúi đầu nên lời. Để mặc Minh Khanh bế đến ghế sô pha.

Bởi vì Minh Khanh để trần, nên Lan thể cảm giác các cơ thịt săn chắc áp , chẳng hiểu vì tim cô đột nhiên đập thình thịch, chỉ thể cúi đầu dám ngước mắt lên.

khi đặt Lan lên ghế sô pha, Minh Khanh cầm rượu thuốc bàn mà Hoàng Quân để sẵn lên.

Thấy , Lan :

- Để tự làm!

- Sức lực em quá yếu, xoa nhẹ cũng như !

Minh Khanh rót một chút rượu thuốc trong lòng bàn tay, giọng điệu vô cùng thản nhiên mà đáp một câu, khiến cho Lan trợn tròn mắt.

- mà sức yếu ? tin đá dính tường ?

- Tin!

Lan : "..."

Minh Khanh mỉm đáp một chữ tin ngon ơ. Tuy nhiên, môi kề sát miệng cô, Lan lập tức nghiêng đầu tránh né. Khỏi hỏi cũng cô mà ngoan ngoãn thì sẽ hôn cô cho mà xem. Moá nó! Cái thuốc gì mà biến thái trời!


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...