Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!
Chương 30
Hiểu Nam mở điện thoại lên, file tài liệu xem xét một lúc, ngón tay liên tục đẩy qua các tệp văn bản khác , cùng thoát gọi điện cho Hải Long.
Đầu dây bên gần hết chuông mới bắt máy. “ Nam, ngủ ?”
“Ừ, chút chuyện.” Giọng trầm xuống để phiền đến trong lòng.
“Em ạ!”
“Thăm dò xem lão già chịu để cho cô trở đây, nếu cần, tác động một chút, cô gây phiền phức cho Nhã Lan!”
“Hả, con nhỏ đó ? em nhận chuyển tài liệu cho nó còn thảm mà. Em , để em xem ạ!” Hải Long vội ngắt điện thoại.
Chuyện về Ái Thanh cũng chẳng gì quá mức thần bí. cô chơi cùng với Nhã Lan và Hải Diệp. Nhà Ái Thanh khá giả nhất, quan hệ xã hội rộng. Cô vẫn luôn nhắm tới ông chủ tuổi trẻ tài cao Trần Gia. Còn úp mở khoe khoang với về chồng tương lai nọ… điều cô ngờ nhất, chính Nhã Lan - một cô gái quê đích bà Trần chọn làm con dâu làm cho bao dự định cô nháy mắt tan tành.
Cô nhiều tỏ tình với Hiểu Nam đều từ chối. khi đó, đàn ông vốn dĩ cũng chẳng hiểu phong tình. Ai mà ngờ , bạn Nhã Lan, đích cô đề cử làm thư ký riêng cho ngày đêm ở bên giở trò ly gián. Chính cô làm cho tình cảm Nhã Lan ngày càng nguội lạnh, khiến nghi ngờ vợ ở nhà tằng tịu với đàn ông khác. Cuộc hôn nhân hợp đồng hai cũng cứ thế tan biến.
Đến khi gặp ông bác sĩ, sự thật vỡ lở, Hiểu Nam mới ngẫm chuyện, rò hỏi cặn kẽ mới nhận , con sâu mọt đục khoét gia đình chính cô . Cô thích cướp đàn ông, giúp cô lão già độc đoán làm chồng. Vợ cả lão già thể sinh con, nhân lúc gia đình Ái Thanh cần một khoản tiền lớn để trả cho chủ nợ, cha cô lừa bán con gái . cô từ một cô gái kiêu ngạo, nháy mắt trở thành cái máy đẻ, ở nhà lão già ngày đêm coi như kẻ hầu hạ trong nhà mà chịu sự bảo, cuộc sống nơi xứ hề dễ chịu. mà hôm nay cô thể xuất hiện ở chỗ ?
Hiểu Nam cứ suy nghĩ, thức trắng đêm ngủ nổi. Sáng sớm, Hải Long gửi tin nhắn tới báo cáo nhiệm vụ.
[Sếp ạ. Con nhỏ cũng thật cáo già. Cô thể đẻ con trai, cách mua chuộc mụ vợ. Phen cô về nước bà tìm mua vợ cho lão già đó đấy.]
[Chót lọt phi vụ nào ?]
Gợi ý siêu phẩm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá! đang nhiều độc giả săn đón.
[Em hỏi mấy , như một hoặc hai cô gái lừa , đều họ hàng nhà cô cả.]
[Ừ, thuê theo dõi cô cho , bằng chứng xác thực thì báo án ngay.]
[, chú ý chị dâu nhé!]
[Cảm ơn!]
***
Hiểu Nam rời giường, đắp chăn cho Nhã Lan. Thực một giây cũng chẳng tách khỏi cô, cần nấu bữa sáng, mắng tốn năng lượng, nhất khi u buồn, càng cần ăn nhiều hơn một chút.
Chẳng hiểu quan niệm rút từ mà vài phút mùi thơm hấp dẫn bay khắp căn phòng, len lỏi cả sang phòng ngủ đánh thức ai dậy.
Nhã Lan dụi đôi mắt sưng mọng nhức, cô loạng choạng bước nhà vệ sinh, gương bản mà càng thêm khó hiểu.
“Thôi xong , bệnh nan y chuyển từ môi lên tới mắt?”
“Nhất định bác sĩ kê đơn triệt để, nhân tiện hôm nay ngày nghỉ cần tái khám xem …” Cô lẩm bẩm một mà chẳng hề nghĩ xem nguyên nhân thực sự do .
Hiểu Nam bê bát bún thang bàn ăn liền thấy Nhã Lan hấp tấp tới. cau mày chiếc áo choàng lỏng lẻo cô, vì quá lo lắng mà Nhã Lan vô ý đồ, cổ áo đang mở để lộ một mảng da thịt lớn ngực. tới móc treo gần đó, với lấy cái áo choàng khoác lên vai cô, vẻ mặt cam chịu tiếp bài trách mắng từ tối qua.
Nào ngờ, Nhã Lan cất tiếng hỏi khiến ngây : “Nam, xem, em bệnh gì , mắt em sưng hết . Hai môi, giờ mắt. con gì nhân lúc em ngủ đốt ?”
“ gì ? vết đốt ?”
“!” Hiểu Nam vô thức đáp.
“ , em viêm bờ mi, lên lẹo?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ …”
“ dưng ngủ một đêm em thành thế , lát em gọi Hải Diệp khám xem .”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“ cần…”
“Thứ nhất đau mắt, thứ nhì nhức răng, cái gì mà cần, mắt mà xót. Em còn bắt chở .” Nhã Lan xa xả .
“Ý , em ăn sáng , lát sẽ chữa cho em.”
Nhã Lan cau mày nghi ngờ hỏi: “ chữa?”
“Ừ, ăn sáng .” Hiểu Nam khấp khỏi lo lắng đẩy cô ghế.
Đối mặt với đồ ăn ngon, Nhã Lan quên luôn việc hỏi Hiểu Nam về cách chữa mắt, cứ thế dụ cho ăn no sô pha đắp mặt nạ dưa leo.
Hiểu Nam bên cạnh liếc Nhã Lan đang ngoan ngoãn im ghế. vẻ như cô quên mất chuyện tối hôm qua, càng lòng càng bất an. khi mắt Nhã Lan đỡ sưng, cũng kiếm cớ đưa cô đến phòng khám kiểm tra.
***
“Chúng khám tổng quát định kỳ, gì lo lắng!” Hiểu Nam nắm lấy tay Nhã Lan khẽ .
“Em mà, cha vẫn đưa em khám, gì lạ !”
“Ừ!” Hiểu Nam Nhã Lan trong phòng chụp, bàn tay giấu trong túi áo khoác nắm chặt che giấu sự căng thẳng chủ nhân.
“ đêm qua cô nhớ chuyện khi gặp con nhỏ . giờ quên ?” Khánh đưa tay đẩy gọng kính sống mũi khó hiểu hỏi.
“ . Như thế tiến triển bệnh lên . Loại thuốc tác dụng kìm hãm quá trình suy thoái ?” Hiểu Nam đưa điếu thuốc lên miệng cất .
Hai đàn ông tới dãy ghế bên ngoài hành lang xuống.
“Bộ não con từ đến nay vẫn còn ẩn nhân loại. theo tớ nghĩ, đó một tín hiệu . Bản Nhã Lan tự sinh cơ chế tự vệ, cũng mà. cô nhớ đau khổ sống tiếp như thế nào chứ?”
Hiểu Nam dựa , ủ rũ đáp: “Đương nhiên tớ cô cứ hồn nhiên như bây giờ, sáu năm chứ sáu tuần, sáu tiếng. cô sẽ nhận trống trong ký ức, sẽ thôi…”
“Haizzz, ông bạn . Phụ nữ khi yêu sẽ luôn vị tha, làm cô yêu thật nhiều , cô sẽ tha thứ cho .”
“Cô yêu tớ còn nhiều hơn tớ yêu chứ!”
“ thì còn sợ gì.” Khánh bĩu môi. “Bảo ngoan ngoãn ở nhà thế!”
***
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm, truyện cực cập nhật chương mới.
Hai rời khỏi bệnh viện với kết luận cơ thể Nhã Lan khỏe mạnh làm cô yên tâm ăn mừng một phen. “Ông xã, mua cho Dương bộ rút que may mắn, chúng về nhà ăn nhờ cha một bữa nhé, em nhớ món canh chua hải sản !”
“ thôi.” Hiểu Nam lập tức đồng ý. Hai siêu thị, khi mua đồ cho Khải Dương thì cũng chọn khá nhiều nguyên liệu, mới tới quầy chờ thanh toán thì gọi.
ghét nào trời trao đấy. phụ nữ cứ như âm hồn bất tán, nếu như Hải Long mà nhanh tay, cô sẽ thực sự hủy hoại hạnh phúc bọn họ thêm nữa mất.
“Ồ, mua nhiều đồ thế, hai định tổ chức tiệc ?” Ái Thanh vồn vã hỏi cứ như những bạn thiết lắm.
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.