Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!
Chương 22
Sáng hôm , Hiểu Nam ngập tràn sinh khí bước công ty, Hải Long đang vùi đầu đống giấy tờ ngước mắt lập tức gào mồm lên: “Ông trời ơi, cuối cùng thì cũng tới, hôm nay bao nhiêu tết ? Đào quất mua hết kìa, pháo còn sắp đốt nữa!”
Hiểu Nam choàng áo vest lên ghế làm việc, chậm rãi xuống, lạnh nhạt : “Đầu năm sẽ cho nghỉ lễ thêm 1 tuần nữa!”
"Chết tiệt, Sếp , đó kỳ nghỉ phép cố định em, nó duy trì như 5 năm nay đấy!” Hải Long vò đầu than. “ tư bản mà.”
"Còn trợ lý xuất sắc , gì cũng chuẩn.”
Hải Long liếc gương mặt hạnh phúc Hiểu Nam, bực bội vò tiếp mái tóc gội vài ngày , bước khỏi văn phòng, hậm hực lẩm bẩm: " tự mãn kìa."
" vẫn quen ?”
"OMG, g.i.ết em .” Hải Long ngửa mặt lên trời, giang hai tay bất lực than thở.
Hiểu Nam theo bóng lưng , bật với: “ thiện hồ sơ dự án, chiều cho nghỉ sớm!”
Đáp chỉ một tiếng gầm nữa.
Kết thúc công việc, Hiểu Nam cho Hải Long về như hứa. thiện xong, về tới nhà ông bà Trần chiều muộn ngày ba mươi tết.
Chuông vang vài hồi, bà Trần mới đon đả chạy mở cổng, chẳng thèm con trai lấy một cái, mà đẩy ngó về phía tìm kiếm, hỏi: "Chỉ con? Lan ?"
Hiểu Nam nhún vai, vượt qua bà Trần nhà. "Đừng tìm, vợ con về nhà ngoại .”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Con trai nhớ ba ? Con đỡ ốm ?” tới sờ má con trai đang ở cửa nhà, cọ mũi chiếc cổ bé xinh, hít hà mùi nhóc, vẻ say mê.
Khải Dương đẩy cái đầu Hiểu Nam , cau mày nhắc: “Cha ở công ty về đây ? Cha quần áo !”
“Ok con trai.” vội vã lên lầu. “Cha sẽ xuống ngay!”
Gợi ý siêu phẩm: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao đang nhiều độc giả săn đón.
Bà Trần thất vọng: “ nhà thôi!”
Hai bà cháu trở bếp tiếp tục nấu ăn, làm cằn nhằn với ông Trần: “ , con trai ngoan ông, y hệt tính ông. mỗi việc đưa con dâu về ăn tết với cũng làm , chẳng giỏi giang chỗ nào.”
“Ba Nam giỏi, ba Nam giỏi nhất!” Khải Dương ăn khoai tây chiên bàn cạnh đó xen .
“Ừ, cháu ngoan bảo bối bà, ba cháu giỏi nhất. Cháu mau bảo ba đưa về cho cháu .”
“Dương Dương cũng nhớ , Dương gặp .”
“Đòi ba cháu đó!” Bà Trần hất cằm về phía cầu thang lên lầu tỏ vẻ bực bội.
Hiểu Nam về phòng, một bộ quần áo mặc nhà thoải mái, đó nhanh như chớp xuất hiện ở phòng bếp. thấy phàn nàn về . tới ôm con trai đặt lên đùi nhẹ nhàng : “Cả nhà yên tâm, nhất định con sẽ đưa cô trở .”
Bà Trần gõ mạnh đôi đũa miệng xoong hào hứng đặt điều kiện: "Thật chứ, đừng dối . Nếu con làm ngày để còn tính. sẽ tìm cho Nhã Lan một tử tế khác để Dương cha đầy đủ.”
Hiểu Nam bất lực liếc ba gương mặt đang mong chờ , thầm thở dài, gượng : " , nếu ba tháng nữa con cưa đổ vợ con thì con sẽ chấp nhận để cô tự do, sống cuộc đời mà cô . Con rõ ai mới con ruột nữa."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhận sự đảm bảo , bà Trần liền tỏ vui vẻ chỉ tay lệnh cho con trai nhanh chóng phụ giúp dọn cơm và giao công việc chuẩn cho lễ giao thừa.
khi sắp xong mâm cơm cúng giao thừa, trong lúc ông bà Trần đang khấn cầu tổ tiên, Khải Dương ngủ thì Hiểu Nam cũng tranh thủ lẻn về phòng . căn phòng từng phòng cưới cô và , một nỗi nhỡ mong vô cùng mãnh liệt bỗng trào dưng trong lòng khiến Hiểu Nam chợt cảm thấy hưng phấn hơn bao giờ hết. mở tủ, lấy áo kháo, cầm theo ví và khóa xe tiếp đó ngoài.
Ông bà Trần từ tầng thờ xuống một nửa cầu thang, nghi ngờ theo bóng lưng con trai mà gọi: "Con giờ ?"
Hiểu Nam mở cổng, xe, mở cửa đồng thời đáp: "Chúc mừng năm mới! Con sẽ đón con dâu cha về xông nhà họ Trần năm nay."
thấy những lời con trai, bà Trần bắt lấy cánh tay ông Trần bên cạnh, miệng toe toét, mắt sáng long lanh chỉ giáo con trai: "Thật ? vẫn trai bằng trai mặt, cố lên con trai, năm mới chúc con thuận lợi dẫn vợ về!”
Hiểu Nam vẫy tay chào, gương mặt tràn ngập sự tự tin lái xe ngoài.
"Đấy, ông mà xem, năm mới khác con trai tiến bộ . Hôm xem quẻ thầy phán cấm , nhà sắp một bất ngờ lớn, thằng Nam nó bây giờ mới lớn đó.”
“ , nó mà còn làm con bé khổ, với chị Hưởng và hai bác!"
“Thôi, năm mới chuyện cũ, ông mau gọi Khải Dương dậy chùa nào!”
Ông Trần ngoan ngoãn chạy phòng ngủ hai gọi nhóc dậy, cả ba nhanh chóng rời khỏi nhà. Trong khí khoảnh khắc giao thừa, nhiều niềm hy vọng nhen nhóm lên.
Bạn thể thích: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
***
Ở gia đình Nhã Lan, khi ăn mâm cơm giao thừa cùng em họ hàng, ai về nhà nấy. Cha cô cũng tranh thủ ngủ, vì vài tiếng nữa họ đều dậy sớm. Theo tục lệ ở quê thì trưởng họ như nhà Nhã Lan sẽ dậy sớm đón khách, con cháu họ hàng cac chi và ngành đều tới thắp lễ tổ tiên và chúc tết sáng mùng 1. nên, Nhã Lan cũng đang ở trong phòng, ngủ nổi.
Cô lấy điện thoại hí hoáy soạn tin nhắn chúc phúc gửi cho .
Đột nhiên, điện thoại đổ chuông, Nhã Lan nhoẻn miệng . Cô vội bấm nút nhận cuộc gọi, lập tức giọng ấm áp vọng : "Bà xã! Chúc mừng năm mới!"
kèm với giọng tiếng pháo hoa phát nổ: “Em ban công !”
Nhã Lan vội vàng dép lê, mở cửa bước ban công. m thanh bùng nổ, liên tiếp các luồng sáng chói nối phóng vụt lên trời nở rộ muôn vàn đóa hoa rực rỡ đủ sắc màu, chiếu ánh sáng lấp lánh. Trong khung cảnh lung linh đó, đàn ông nhẹ nhàng ngước mắt cô, khoác chiếc áo cô tặng.
Nhã Lan xúc động, mắt rưng rưng. Cô che miệng kìm tiếng hét, kích động chạy xuống cầu thang để gặp .
Hiểu Nam mà ngày nhớ đêm mong bây giờ đang mặt, cũng sải bước tiến về phía ôm lấy cô. Nước mắt cứ thế chảy xuống.
Hai cứ thế ôm bầu trời rực pháo hoa. Nhiều còn ngủ cũng ngó nghiêng ngắm chung vui cùng bọn họ. Nhã Lan thấy , hổ rời khỏi , hỏi nhỏ: "Tại ở đây?"
Hiểu Nam nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, dịu giọng : "Chúc bà xã năm mới thật nhiều sức khỏe, sẽ còn nữa. tới chúc tết nhà vợ! Còn đưa vợ về nhà ăn tết với cha .”
"Chúng , mà, chỉ …?"
Hiểu Nam đưa tay ngăn lời cô : “ yêu em, chúng chính vợ chồng hợp pháp giấy đăng ký kết hôn rõ ràng!”
Nhã Lan ngây , đây tình giả thành tình thật? Trong lúc cô quá bất ngờ thì Hiểu Nam kéo phía mở cốp xe lên.
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.