Vợ Nhỏ Kiều Diễm Tích Trữ Vật Tư Năm 80
Chương 98
“Mục Giai Ngọc định bò dậy, thấy lời chỉ đành tiu nghỉu cụp đầu xuống.”
Mục Hoài Thắng vì con gái đẩy một cái nên cụp xương lưng, chỉ tay mũi cô .
“Cái đồ ngu xuẩn , nhà ai cưới vợ mà trộm sổ hộ khẩu chứ, e cưới hỏi đàng hoàng còn dám nữa , mà mày còn dám gả!”
Mục Giai Ngọc cúi đầu lời nào, cái mỏ chu tỏ vẻ vô cùng phục.
“ Lục, đồ đạc đều dọn xong xuôi hết , căn nhà thế thực sự bán ạ?”
Mấy đàn ông cường tráng đều trong đội vận tải giao tình với Lục Lâm, Lục Lâm gật đầu.
“Nhà nhạc phụ , bán do ông quyết định, làm phiền các .”
“ phiền phiền chút nào ạ!
đường cho chúng ăn bao nhiêu bữa cơm ngon , còn nữa, cảm ơn chị dâu chuẩn lương thực cho Lục, chúng đều hưởng sái cả .”
Mục Dao Dao chỉ nửa bao tải vật tư bảo Lục Lâm chuyển từ trong phòng ngoài.
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) đang nhiều độc giả săn đón.
“Vất vả cho các , trong bao tải chút bột mì với trứng vịt muối thôi, các cầm lấy mà ăn ạ.”
“Chị dâu... cái thể nhận ạ, bây giờ tình hình vật tư khan hiếm đến mức nào chứ, các chị cứ giữ cho hai đứa nhỏ ăn ạ.”
“Cứ để họ cầm !”
Mục Dao Dao thấy bọn họ kiên quyết từ chối, bèn sang Lục Lâm.
Chỉ một ánh mắt thôi, Lục Lâm lập tức trầm giọng .
“Chị dâu các cho thì cứ việc nhận lấy, ăn no bụng mới sức lực mà bảo vệ vật tư chứ.”
“ , xin cảm ơn chị dâu, cảm ơn Lục ạ.”
Nhóm đàn ông đến giúp chuyển nhà mới vui mừng khôn xiết chia chỗ bột mì mịn và trứng vịt muối.
Mục Dao Dao còn để một ít tiền ở bên trong nữa, đều tiền mà để lộ ngoài lộ liễu quá sẽ làm tổn hại đến tình nghĩa, chị dâu nghĩ chu đáo tiếp tế cho đây mà.
Mấy đàn ông lẳng lặng làm hết thảy những việc thể làm, cuối cùng chào tạm biệt Lục Lâm và Mục Dao Dao.
Chiếc xe tải nhỏ nổ máy chuyển động.
Lục Lâm lái xe chở gia đình và hành lý chạy thẳng bên ngoài thành phố Bắc Bình.
Lục Chanh vẻ mặt đầy phấn khích, ở trong lòng Mục Dao Dao đá đá hai cái chân nhỏ.
“ ơi, chúng sắp về nhà ạ!”
“ , chúng sắp về nhà .”
Mục Dao Dao nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn con gái:
“Cho con về quê học, chịu nào?”
“Chịu ạ!”
Mục Hoài Thắng vẻ mặt đầy cảm khái, phong cảnh đang lùi dần về phía thở dài một tiếng.
“Cha con lặn lội đến Bắc Bình một chuyến, ngoại trừ còn thừa vài kho lương thực thì chẳng còn một xu dính túi, Dao Dao, cha vô dụng quá con.”
“Cha, quốc gia đều đích giúp cha bán nhà , cha cứ việc chờ nhận tiền thôi.”
Lục Chanh hiện tại còn sợ Mục Dao Dao nữa , bắt cơ hội làm nũng đòi ôm ngay.
“ ơi, con đói .”
“Trong túi bánh bao thịt còn nóng hổi đấy.”
Mục Dao Dao vỗ vỗ m-ông Lục Chanh.
“Cẩn thận một chút lấy hai cái chia cho trai ăn cùng nhé, chạy nhảy đấy.”
“Con ạ!”
Lục Chanh ở trong thùng xe bò qua lật tìm bánh bao, Mục Dao Dao buồn chán quan sát Mục Giai Ngọc.
Mục Giai Ngọc vẫn từ bỏ ý định nhích dần về phía cửa thùng xe, từng bước từng bước một...
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/vo-nho-kieu-diem-tich-tru-vat-tu-nam-80/chuong-98.html.]
Mục Dao Dao hắng giọng một cái:
“Đều sắp khỏi nội thành , em mau từ bỏ cái ý định đó , em còn trẻ tuổi như , về quê học hành t.ử tế tìm một gia đình nhà lành sạch sẽ trong sạch mà gả.”
“Hừ!”
Mục Giai Ngọc hừ lạnh một tiếng, siết chặt nắm đấm.
“Mấy đồ xa, cứ nhất quyết ngăn cản sống những ngày tháng , ghét các , cũng sẽ học nữa !”
Mục Hoài Thắng giọng điệu mặn nhạt.
“ học thì mày xuống nông thôn mà làm ruộng, theo rể mày mà học hỏi tinh thần chịu thương chịu khó kìa.”
Mục Giai Ngọc câm họng, mắt thấy xe ngày càng xa mà trong lòng sốt ruột đến mức khó chịu vô cùng.
Kiệt còn đang chờ để kết hôn với cơ mà, còn bao nhiêu bạn học ở Bắc Bình chứng kiến thời khắc huy hoàng nhất trong cuộc đời cô nữa chứ.
làm bây giờ...
Kiệt, nhất định đến cứu em đấy...
Cô một ngàn cái một vạn cái xuống nông thôn chút nào.
“Cha, đừng tìm con nữa, con thà gãy chân chứ quyết thèm về cái xóm nghèo Lục gia thôn rách nát đó nữa !”
Mục Giai Ngọc cuồng loạn hét lên một tiếng, chút do dự lao thẳng từ xe xuống đất.
“Mục Giai Ngọc!”
Mục Dao Dao chuẩn từ , đưa tay chộp lấy tay Mục Giai Ngọc, cùng lúc đó Lục Lâm thấy động tĩnh liền phanh gấp xe .
Mục Hoài Thắng trơ mắt Mục Giai Ngọc nhảy xe, thấy Mục Dao Dao nhào qua thời khắc sinh t.ử kéo chặt lấy Mục Giai Ngọc, ông kinh hãi sợ hãi.
“Dao Dao, con chứ.”
Mục Hoài Thắng vội vàng giúp Mục Dao Dao kéo lấy Mục Giai Ngọc đang treo lơ lửng xe.
Lục Lâm dừng xe , Mục Giai Ngọc giãy giụa mạnh, Mục Dao Dao và Mục Hoài Thắng tự chủ mà nới lỏng tay .
Mục Giai Ngọc nhờ bàn tay Mục Dao Dao nâng đỡ nên tiếp đất an , từ đất bò dậy cắm đầu chạy thục mạng về một hướng nào đó.
Lục Lâm định đuổi theo, Mục Hoài Thắng lập tức gọi , đôi mắt ngấn lệ.
Ông xót thương cho khác, mà xót thương cho bàn tay Dao Dao cứa chảy m-áu .
“Lục Lâm!
Đừng đuổi theo nữa, cô nhất quyết gả cho Kiệt, thì... chúng đợi cô thành xong hãy .”
“ , nhạc phụ.”
Ánh mắt Lục Lâm đổi, trực tiếp từ thùng xe nhảy lên xe, bóp lấy cổ tay Mục Dao Dao.
“Chảy m-áu .”
“ cứa trầy xước chút thôi.”
Mục Dao Dao ngẩng đầu lên, phía xa Mục Giai Ngọc đang dốc hết sức bình sinh mà chạy trốn.
Xem thêm: Khúc Tử Trúc Năm Ấy (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ Kiệt hạng lành gì, thể thành cái bộ dạng đó , Mục Giai Ngọc gả cho hạng như liệu hạnh phúc chứ?”
“Dao Dao, mỗi một mệnh, nếu cô nhận định cái lý đó, cảm thấy Kiệt ... thì thành cho cô , đợi cô và Kiệt kết hôn xong, trì hoãn thêm một ngày chúng cũng muộn.”
Mục Hoài Thắng gần như cầu xin đứa con gái lớn, Mục Dao Dao ý kiến gì.
“Cha, con theo cha, đợi em gái kết hôn xong giải tỏa tâm nguyện cha chúng cũng muộn...
Thế , nếu Kiệt một tên trăng hoa đại củ cải triệt để, thì Mục Giai Ngọc chúng bắt buộc mang .”
Chập tối.
Chiếc xe tải nhỏ chở đầy hành lý đỗ bên ngoài cửa nhà Kiệt, Kiệt từ bệnh viện chuyển về nhà đang xe lăn, thấy Lục Lâm liền đỏ rực cả mắt vì oán hận.
“A!”
Kiệt đập mạnh tay vịn xe lăn, bất lực sang cầu cứu.
phụ nữ trung niên ngờ gặp gia đình kẻ thù với tư cách phận như thế .
Chưa có bình luận nào cho chương này.