Vợ Nhỏ Kiều Diễm Tích Trữ Vật Tư Năm 80
Chương 101
“Vương Tuyết Liên lúc mới chịu lồm cồm bò dậy, đ.ấ.m đấm cái bả vai đau nhức bước ngoài.”
Hận cái con mụ thiên sát Mục Dao Dao và Lục Lâm ch-ết , một khi bặt vô âm tín, công điểm và công việc trong nhà đều chỉ một cô gánh vác, bắt cô làm thêm một ngày nữa thôi chịu nổi nữa !
“Ai đang trộm đồ đấy hả, sống nữa !”
Vương Tuyết Liên cầm cây gậy ngoài sân, và cô thấy Lục Lâm bật chiếc đèn trong sân lên.
Bóng dáng vĩ ngạn Lục Lâm cao ráo tuấn tú, ngũ quan thâm thúy mang tính công kích cực mạnh.
“, chị dâu, chúng con về .”
Lục lão thái lóc xông lên đ.ấ.m thùm thụp lồng ng-ực Lục Lâm:
Gợi ý siêu phẩm: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính đang nhiều độc giả săn đón.
“Con còn đường mà mò về nữa cơ , hai con ở nhà cho cả nhà các làm ruộng làm việc lụng vất vả đến mức nào hả, trâu bò công xã một chút cũng chịu lời, làm mệt đến khổ sở trăm bề đây !”
“, bây giờ con về , đừng lóc om sòm nữa, việc gì làm cứ để con làm cho.”
“Vốn dĩ chính việc con mà, còn việc trai con con cũng gánh vác luôn nếu thì con dâu cả chẳng cơm mà bỏ mồm !”
Lục Lâm mím môi, sâu Vương Tuyết Liên một cái, Vương Tuyết Liên ngượng ngùng cúi đầu xuống.
lúc nhất nên giả vờ làm cháu chắt thôi, Lục Lâm sức lực dùng bao giờ hết nuôi thêm một cô thì làm chứ.
Lục lão thái ngàn lời vạn tiếng bao giờ hết, kéo chặt lấy Lục Lâm chịu buông tay:
“Mục Dao Dao bỏ trốn theo Lưu Hạo Vũ , con ly hôn với nó còn đuổi theo qua đó làm cái gì chứ, con đáng thương bao nhiêu hả, việc lụng cả nhà đều phân hết cho hai con , mệt đến mức ...”
“ , chuyện gì ngày mai hãy ạ, con mệt ngủ.”
Lục Lâm ngắt lời lóc kể lể lải nhải ngừng Lục lão thái, đỡ bà cụ đưa về phòng ngủ .
Lục lão thái ch-ết sống kéo chặt lấy tay Lục Lâm, giường chịu nhắm mắt:
“Lục Lâm, con mang cái đồ tạo nghiệp trở về , con ngủ ngon giấc .”
“Dao Dao mà, thành kiến với cô nhiều quá đấy.”
“ cái nỗi gì chứ!
Cái loại con dâu ác độc như đều do con rước về cho đấy.”
Lục lão thái ghi hận Mục Dao Dao một cái bao nhiêu đồ ăn ngon trong nhà đều biến mất tăm sạch sành sanh.
“Dù hai đứa cũng ly hôn , thấy nó thêm một nào nữa .”
“, nếu như thì chúng chỉ thể phân gia (chia tài sản ở riêng) thôi ạ.”
“Con...”
Lục lão thái lập tức đen mặt :
“ con thể nhiều bệnh tật, phân gia chính chia việc chia ruộng đất, con cảm thấy thể làm nổi đống việc đó ?”
“Cho nên ơi, đừng hành hạ con nữa, đời con chỉ cưới một Dao Dao làm vợ thôi.”
Lục Lâm tắt đèn, xoay bước khỏi phòng Lục lão thái, Vương Tuyết Liên đang ngoài sân chờ đợi .
“Lục Lâm, con rốt cuộc cũng chịu về , chị nhiều lời hỏi con đây.”
“Chị .”
“ phòng chị .”
“Cứ ở đây mà .”
Vương Tuyết Liên c.ắ.n chặt môi:
“Con vì cứu chị mà rơi xuống bẫy, chị cố tình tìm đến cứu con , vì...
Chị con cứu Mục Dao Dao, Dao Dao khó khăn lắm mới thích một , chị cảm thấy thành cho cô thì hơn.”
“Dùng vợ để thành cho đàn ông khác, chị dâu, chị đại ái vô tư thật đấy.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/vo-nho-kieu-diem-tich-tru-vat-tu-nam-80/chuong-101.html.]
Lục Lâm như , một đôi mắt đẽ như khiến cho Vương Tuyết Liên mặt đỏ tai hồng cả lên.
“Lục Lâm, chị cảm thấy con thể gặp hơn, thích hợp với con hơn.”
“Thích hợp tự khắc rõ, chị dâu cứ quản mảnh ruộng mẫu ba phần chính , ngẩng đầu gặp cúi đầu gặp chị dâu biến thành kẻ thù .”
Vương Tuyết Liên bấu chặt lấy tay, thiên ngôn vạn ngữ đều nghẹn nơi cổ họng, mắt thấy Lục Lâm bỏ cô lập tức kéo chặt lấy tay đàn ông, cảm giác ấm áp dày dặn khiến cô buông tay chút nào.
Lục Lâm nhíu mày rút mạnh tay :
“Chị dâu, chị rốt cuộc làm cái gì thế hả.”
“Lục Lâm, khụ khụ, chị cho con , ở Lục gia thôn chẳng tiền đồ gì , chị dò hỏi từ chỗ tên đầu trọc phương thức liên lạc một nước ngoài , con theo ông làm việc thì mới thể lâu lâu dài dài thoát khỏi cái danh phận bần nông !”
“ chỉ ở Lục gia thôn để bảo vệ mà bảo vệ mà thôi.”
Lục Lâm xoay bỏ , một chút cũng cho Vương Tuyết Liên cơ hội thêm lời nào nữa.
Vương Tuyết Liên phẫn nộ dậm chân bình bịch, cô về phòng khoác thêm tấm áo, đầu cũng ngoảnh bước khỏi cửa nhà.
“Cộc cộc cộc.”
Căn nhà tranh rách nát Lưu Hạo Vũ gõ cửa, gã từ giường lồm cồm bò dậy, tập tễnh một chân thấp một chân cao mở cửa.
“Cô...”
Vương Tuyết Liên một phát đẩy Lưu Hạo Vũ đang chắn cửa :
“ hả?
đến nhà chúng trộm đồ thì còn nhà thì chắc?”
“Tổ tông ơi!
đều dám trêu chọc các nữa , vẫn chịu buông tha cho cái thằng què thế hả.”
Lưu Hạo Vũ vốn dĩ thuộc hạ tên đầu trọc, thế dẫn theo đám bắt cóc tìm Mục Dao Dao đoạt lấy thu-ốc men, Lục Lâm tay tàn nhẫn độc địa với gã, dẫn đến việc thể gã vô cùng suy nhược còn biến thành một thằng què, chỉ thể ăn xin trở về Lục gia thôn để kiếm sống qua ngày.
Dẫu cũng mang cái phận trí thức lặn lội xuống nông thôn, vài năm còn thể làm một chân cán bộ thôn thì .
Đừng bỏ lỡ: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI, truyện cực cập nhật chương mới.
“Hahaha, cái thằng đàn ông vô dụng nhà , Mục Dao Dao bây giờ cùng Lục Lâm trở về kìa, mang theo cả một xe tải lớn vật tư còn bao nhiêu đồ ăn ngon đồ dùng nhé, cứ thế mà cam tâm nhường phụ nữ đó cho Lục Lâm ?”
“Mục Dao Dao...
Cô thất vọng về , cũng thấu tâm can , cái gì chăng nữa cô cũng chẳng thèm nữa .”
Lưu Hạo Vũ hậm hực phịch xuống chiếc giường rách nát, chiếc giường chỉ lắp ghép sơ sài từ vài tấm ván gỗ, lên cấn khó chịu trăm bề.
Mấy tên trí thức khác đều ngủ ở phòng mới công xã, còn sung sướng đến nhường nào .
Gã năm đó vì Mục Dao Dao mới dọn đến cái nơi hẻo lánh lừa đảo , để tiện ăn vụng một tiền mà Mục Dao Dao đưa cho để mua đồ ăn.
, dẫn đến việc bản trở về giường đến cả chăm sóc bản cũng chẳng lấy một ai.
Gã dọn đến nhà khách công xã một nữa, để cùng ăn cùng uống với những trí thức khác.
Lưu Hạo Vũ bật dậy, chằm chằm Vương Tuyết Liên, vẻ mặt đầy sự bại hoại suy sụp.
“ !
Cô cũng đây thấy cái bộ dạng đáng thương đấy, mau cút cho rảnh mắt, thấy Mục gia các nữa .”
“Lưu Hạo Vũ, bảo vô dụng mà, mà cứ nhẫn nhục chịu đựng như thì thà chẳng đến đây làm gì cho mệt.”
Lưu Hạo Vũ nheo mắt :
“Cô ý tứ gì đây?
chiêu gì thì cứ việc tung xem nào.”
“Đồ đạc xe Mục Dao Dao nếu , thì đến nhà giúp một tay.”
“Cô...”
“Cha Mục Dao Dao tiền, cô ngoài một chuyến trở về thể mang theo đồ chứ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.